Cựu Thanh niên xung phong

Nghĩa tình Việt – Lào trong khói lửa chiến tranh phần 1

Hồi ức về những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào, nơi người chiến sĩ quân y Việt Nam cùng đồng đội vượt qua bom đạn, gian khổ và mất mát để hoàn thành nhiệm vụ, góp phần vun đắp tình hữu nghị Việt – Lào.

Thái Nguyên07/04/2026Lý Anh Dũng (Đoàn xã Na Rì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1969, khi vừa bước vào tuổi 19 – cái tuổi đẹp nhất của đời người – bà Ba đã đứng trước một lựa chọn lớn của cuộc đời. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt. Không chần chừ, bà xin phép gia đình tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo trong mình khát vọng được góp sức cho Tổ quốc.

Sau hơn 40 ngày huấn luyện cấp tốc về quân sự, y tế và chuyển thương, bà được điều động về đơn vị Thanh niên xung phong K8, đóng quân tại khu vực cửa khẩu Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị – một trong những tuyến lửa khốc liệt nhất lúc bấy giờ.

Tại đây, bà đảm nhận nhiều nhiệm vụ nặng nề và nguy hiểm: vận chuyển thương binh về tuyến sau, làm công tác tử sĩ, tải đạn và tiếp tế nhu yếu phẩm cho các đơn vị ngoài mặt trận. Công việc của những thanh niên xung phong tuy không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại luôn phải đối mặt với bom đạn rình rập từng ngày.

Một đêm nọ, đơn vị của bà gồm khoảng 120 người được lệnh đi chuyển thương tại khu vực giáp biên giới Việt – Lào. Dưới màn đêm dày đặc, họ lặng lẽ hành quân. Sau khi tiếp nhận thương binh và hoàn tất công tác tử sĩ, cả đoàn bắt đầu đưa các chiến sĩ bị thương về tuyến sau.

Những người bị thương nhẹ được dìu đi, còn thương binh nặng thì phải dùng cáng hoặc buộc võng để khiêng. Đoàn người nối dài trong đêm tối, mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng không ai dừng lại.

Bất ngờ, những tiếng nổ dữ dội xé toạc màn đêm. Bom bi của địch trút xuống đúng lúc đơn vị đang di chuyển. Trong chớp mắt, nhiều người ngã xuống, bị thương nặng.

Bà Ba cũng không thoát khỏi làn bom ấy. Hàng chục viên bi găm vào cơ thể bà. Sau này bà kể lại, khi bom nổ, bà bị choáng khoảng mười lăm giây. Khi tỉnh lại, bà lập tức dùng hai tay bấu chặt vào những vị trí bị thương, bởi bà biết rõ loại bi này khi đã găm vào cơ thể sẽ tiếp tục di chuyển, gây tổn thương nghiêm trọng hơn.

Trong làn khói bụi mù mịt, đồng đội nhanh chóng tìm đến và sơ cứu cho bà ngay tại chỗ. Từng viên bi được lấy ra khỏi cơ thể trong điều kiện hết sức thiếu thốn. Nhưng do vết thương quá nặng, bà được chuyển về một đơn vị quân y ở Quảng Bình để tiếp tục điều trị.

Chiến tranh là vậy – dù không trực tiếp cầm súng, những người Thanh niên xung phong vẫn luôn phải đối mặt với cái chết cận kề. Bom tạ từ trên không, mìn lá, bom bi rải khắp nơi… tất cả đều nhằm làm suy yếu lực lượng của ta.

Thế nhưng, bom đạn không thể khuất phục được ý chí của những con người ấy. Ngược lại, mỗi mất mát, mỗi hy sinh càng hun đúc thêm quyết tâm chiến đấu cho đến ngày đất nước được độc lập, Nam – Bắc sum họp một nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn