Nghĩa trang không bia mộ
Giữa rừng già, có những khoảng đất trống nơi các chiến sĩ nằm lại sau trận càn. Không tên tuổi, không bia đá, chỉ có những cành cây đan chéo làm dấu. Đồng đội ra đi trong vội vàng để tiếp tục cuộc hành quân, nhưng lòng họ luôn đau đáu lời hứa sẽ quay lại đón các anh. Nhiều năm sau, rừng cây đã lớn mạnh, che phủ những nấm mồ vô danh. Các anh đã hóa thân vào hồn sông núi, vào màu xanh của cây lá, để đất nước mãi mãi xanh tươi. Sự hy sinh ấy là bất tử, dù tên tuổi các anh có thể không được khắc trê
Giữa rừng già, có những khoảng đất trống nơi các chiến sĩ nằm lại sau trận càn. Không tên tuổi, không bia đá, chỉ có những cành cây đan chéo làm dấu. Đồng đội ra đi trong vội vàng để tiếp tục cuộc hành quân, nhưng lòng họ luôn đau đáu lời hứa sẽ quay lại đón các anh. Nhiều năm sau, rừng cây đã lớn mạnh, che phủ những nấm mồ vô danh. Các anh đã hóa thân vào hồn sông núi, vào màu xanh của cây lá, để đất nước mãi mãi xanh tươi. Sự hy sinh ấy là bất tử, dù tên tuổi các anh có thể không được khắc trên đá nhưng mãi in đậm trong tim nhân dân.



