Khác

Nghĩa trang không phân biệt màu áo

Ở một vùng biên thùy xa xôi, có một người lính già hằng ngày vẫn lặng lẽ chăm sóc cho những ngôi mộ liệt sĩ Việt Nam và cả những ngôi mộ của binh lính phía bên kia từng tử trận tại khu vực này. Nhiều người thắc mắc, ông chỉ trả lời bằng giọng trầm ấm: "Nằm dưới đất này đều là phận người, ai cũng có một người mẹ đợi chờ ở quê nhà". Hành động cao cả của ông đã lay động trái tim của nhiều khách du lịch và cả những người từng ở hai đầu chiến tuyến. Ông đã dùng những năm tháng cuối đời để xây dựng mộ

Quảng Trị09/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng biên thùy xa xôi, có một người lính già hằng ngày vẫn lặng lẽ chăm sóc cho những ngôi mộ liệt sĩ Việt Nam và cả những ngôi mộ của binh lính phía bên kia từng tử trận tại khu vực này. Nhiều người thắc mắc, ông chỉ trả lời bằng giọng trầm ấm: "Nằm dưới đất này đều là phận người, ai cũng có một người mẹ đợi chờ ở quê nhà". Hành động cao cả của ông đã lay động trái tim của nhiều khách du lịch và cả những người từng ở hai đầu chiến tuyến. Ông đã dùng những năm tháng cuối đời để xây dựng một "nghĩa trang của sự hòa hợp", nơi mà thù hận bị vùi sâu dưới đất, nhường chỗ cho cỏ xanh và hoa dại nở rộ. Câu chuyện của ông là bài học sâu sắc về nhân tính, về khát vọng một thế giới không còn tiếng súng, nơi tình đồng bào và tình người vượt lên trên mọi lằn ranh chia cắt của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn