Bài viết

NGHĨA TRANG LIỆT SĨ XÃ HÒA PHƯỚC – NGỌN LỬA THIÊNG TRONG TRÁI TIM MỘT VÙNG QUÊ ANH HÙNG

Đà Nẵng28/12/2025Nguyệt - Thúy Hiền (Chi đoàn trường THCS Nguyễn Văn Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỀ ÁN “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Đơn vị: Chi đoàn trường THCS Nguyễn Văn Linh

NGHĨA TRANG LIỆT SĨ XÃ HÒA PHƯỚC – NGỌN LỬA THIÊNG TRONG TRÁI TIM MỘT VÙNG QUÊ ANH HÙNG

Giữa vùng quê yên bình của xã Hòa Phước, huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng (nay là Phường Hòa Xuân, thành phố Đà Nẵng) – có một địa chỉ linh thiêng lặng lẽ suốt bao năm qua: Nghĩa trang Liệt sĩ xã Hòa Phước. Đây không chỉ là nơi an nghỉ của những người con ưu tú đã hy sinh vì độc lập dân tộc, mà còn là biểu tượng sống động của thời hoa lửa – một thời kỳ mà lòng yêu nước và khát vọng tự do đã hun đúc nên sức mạnh vĩ đại của nhân dân Việt Nam.

Dấu ấn của lịch sử trong lòng đất mẹ

Nghĩa trang Liệt sĩ xã Hòa Phước là nơi yên nghỉ của 335 liệt sĩ, trong đó có 235 phần mộ có đầy đủ thông tin. Mỗi phần mộ là một câu chuyện, một cuộc đời. Có người là cán bộ, chiến sĩ, có người là dân công hỏa tuyến, có người chỉ vừa bước qua tuổi mười tám, đôi mươi. Họ đến từ mọi miền, nhưng đều chung một lý tưởng: chiến đấu vì Tổ quốc, hy sinh để nhân dân được sống trong hòa bình.

Nơi đây, không có tiếng súng, không có khói lửa, chỉ có những hàng mộ thẳng tắp, những khóm hoa được chăm chút, và những nén hương trầm mặc lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại vang vọng biết bao điều: là tiếng gọi của lịch sử, là lời thầm thì của lòng biết ơn, là sự nhắc nhở sâu sắc về giá trị của cuộc sống hôm nay.

Hòa Phước – một vùng đất thấm máu đào

Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và chống Mỹ, Hòa Phước không chỉ là hậu phương kiên cường mà còn là tuyến đầu chịu nhiều đau thương, mất mát. Những mái nhà từng đổ nát dưới bom, những cánh đồng từng bị cày nát bởi đạn pháo, những dòng sông từng đỏ máu vì cuộc chiến khốc liệt… Tất cả đã trở thành ký ức đau đáu trong lòng người dân nơi đây.

Không ít gia đình tại Hòa Phước có người thân mãi mãi nằm lại chiến trường. Có mẹ già đội khăn trắng tiễn con ra trận mà không bao giờ được gặp lại. Có những người vợ trẻ ôm con thơ, mòn mỏi chờ tin chồng. Và có những đứa trẻ lớn lên bên ngôi mộ cha – người đã ngã xuống khi chúng còn chưa biết gọi tiếng “ba”. Tất cả làm nên một Hòa Phước kiên cường, giàu lòng yêu nước và luôn biết sống cho lý tưởng chung.

Ngọn lửa tri ân không bao giờ tắt

Ngày nay, Nghĩa trang Liệt sĩ xã Hòa Phước không chỉ là nơi tưởng niệm, mà còn là “địa chỉ đỏ” trong hành trình giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Hằng năm, vào các dịp lễ lớn như 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, Tết Nguyên đán, 30/4, 2/9, nơi đây lại rực sáng bởi hoa tươi, cờ tổ quốc, và những bước chân của người dân, học sinh, đoàn viên thanh niên đến dâng hương tưởng niệm.

Những buổi lễ trang nghiêm, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, những lời tri ân sâu sắc… là minh chứng cho đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” vẫn được gìn giữ và trao truyền. Không ít đoàn thể, cá nhân đã chung tay góp sức chăm sóc nghĩa trang: người trồng cây, người dọn dẹp, người ghi chép – tất cả như muốn nói với các anh rằng: Chúng tôi chưa bao giờ quên!

Đặc biệt, nhiều trường học trên địa bàn huyện Hòa Vang – trong đó có Trường THCS Nguyễn Văn Linh – đã đưa hoạt động giáo dục truyền thống cách mạng gắn liền với việc tìm hiểu địa chỉ đỏ, tổ chức cho học sinh thăm viếng, viết cảm nhận, kể lại câu chuyện về các liệt sĩ… Qua đó, thắp lên trong lòng các em tình yêu quê hương, ý thức trách nhiệm với đất nước, với cộng đồng.

Thời hoa lửa và lời hẹn với tương lai

“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là những trang sử chói lọi đã đi qua. Đó còn là bài học lớn về lòng dũng cảm, về sự hy sinh, về ý nghĩa sâu xa của từ “hòa bình”. Trong thế giới hôm nay, khi tiếng súng đã lùi xa, khi đất nước đang trên đà phát triển, những giá trị ấy vẫn mãi là kim chỉ nam cho hành trình sống và trưởng thành của thế hệ trẻ.

Nghĩa trang Liệt sĩ xã Hòa Phước – bằng sự hiện hữu lặng lẽ và linh thiêng của mình – đã trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Giữa những dòng kỷ vật thời chiến, trong từng gốc cây, viên đá nơi đây, là lời nhắn gửi âm thầm: Hãy sống xứng đáng!

Và thế hệ hôm nay, mai sau – dù học tập hay lao động, dù ở nơi đâu – vẫn sẽ luôn mang trong tim mình ngọn lửa tri ân bất diệt. Để những anh hùng yên giấc ngàn thu. Để thời hoa lửa không bao giờ là dĩ vãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGHĨA TRANG LIỆT SĨ XÃ HÒA PHƯỚC – NGỌN LỬA THIÊNG TRONG TRÁI TIM MỘT VÙNG QUÊ ANH HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa