NGHĨA TRANG TRONG RỪNG
NGHĨA TRANG TRONG RỪNG
Ðắp cho anh nấm đất mặn nơi nàyNơi anh ngã muối ngấm vào vết đ.ạ.nXót thịt xót xương, xót người nằm xuốngThủy triều lên nấm mộ cũng ngập chìm.
Rừng đước này chưa bao giờ lặng imLấn ra biển suốt ngàn năm bão tápNgười đất này chưa một ngày bình yênSống lau lách cả trăm năm giữ đất.Người còn sống đi đón người đã khuấtXuống ghe đưa các anh về nghĩa trangTừ hoang vắng mọi ngả rừng, gốc rạchCác anh về đây ở thành xóm thành làng.Mút mắt là biển khơi và rừng đước đại ngànCồn cào gió và cồn cào sóng vỗGốc đước già tạc mộ chí cho anhCó đá của lòng người trong thớ gỗ.Hàng chữ đọng sơn như mắt người ứa lệNhư mắt người nhìn nhauNhư lời ai rơm rớm trên hàng hàng bia mộCó những người không quê ở Cà Mau!Tác giả: Nguyễn Duy



