Nghiêm Đình Tích và những người lính “anh hùng buồng tối”
Lê Thị Phương Hoà
Trong Chiến dịch “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không”, có những người chiến đấu trong những căn phòng tối, trước những màn hình ra-đa. Họ ít xuất hiện trong những bức ảnh chiến thắng nhưng lại là mắt xích đầu tiên của cả hệ thống đánh B-52.
Nghiêm Đình Tích từng gọi những người lính ra-đa là “anh hùng buồng tối” – cách gọi giản dị nhưng nói lên đặc thù công việc của họ.
Trong những đêm cuối tháng 12-1972, các trạm ra-đa phải hoạt động liên tục.
B-52 được bảo vệ bởi nhiều máy bay chiến thuật và sử dụng các biện pháp gây nhiễu điện tử.
Điều đó khiến việc phát hiện mục tiêu trở nên khó khăn.
Những người lính ra-đa phải phân tích tín hiệu, xác định hướng bay và truyền thông tin về sở chỉ huy.
Từ đó, các đơn vị tên lửa và không quân mới có thể tổ chức đánh trả.
Các nghiên cứu về cách đánh B-52 cũng cho thấy mạng ra-đa được tổ chức theo cụm, kết hợp nhiều loại ra-đa và các trạm quan sát nhằm nâng cao khả năng phát hiện mục tiêu trong điều kiện bị gây nhiễu.
Vì vậy, chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không” không chỉ thuộc về người trực tiếp phóng tên lửa hay người lái MiG-21.
Đó còn là chiến thắng của những người làm việc trong im lặng.
Thông điệp: Có những đóng góp không được nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng nếu thiếu chúng, chiến thắng sẽ không thể hình thành.


