NGHIÊM VĂN LỘC - KÝ ỨC VỀ NGƯỜI BÁC ANH HÙNG
Liệt sĩ Nghiêm Văn Lộc đã anh dũng hy sinh trong những năm tháng kháng chiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Qua lời kể của người cháu Nghiêm Văn Thắng, ký ức về thời hoa lửa của ông vẫn được gìn giữ như một niềm tự hào, nhắc nhở thế hệ sau sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha anh.
Tôi là Nghiêm Văn Thắng, cháu của liệt sĩ Nghiêm Văn Lộc. Dù bác đã anh dũng hy sinh từ khi tôi chưa ra đời, nhưng trong ký ức gia đình, hình ảnh về bác vẫn luôn hiện hữu, thiêng liêng và đầy tự hào.
Bác tôi – liệt sĩ Nghiêm Văn Lộc – sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, bác đã gác lại mái nhà, gia đình và những ước mơ riêng để lên đường tham gia kháng chiến. Theo lời ông bà và những người lớn tuổi trong họ kể lại, bác là người hiền lành, sống có trách nhiệm, luôn sẵn sàng nhận phần việc khó khăn, gian khổ.
Trong những năm tháng nơi chiến trường, bác cùng đồng đội chiến đấu giữa mưa bom, bão đạn, thiếu thốn đủ bề nhưng vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sự khốc liệt của chiến tranh đã cướp đi tuổi xuân và cả cuộc đời của bác. Ngày bác hy sinh, nỗi đau bao trùm gia đình, dòng họ, để lại khoảng trống không gì bù đắp được.
Tôi lớn lên khi chiến tranh đã lùi xa, chỉ được biết về bác qua những câu chuyện kể, qua tấm bằng Tổ quốc ghi công được gia đình gìn giữ trang trọng. Với tôi, bác Nghiêm Văn Lộc không chỉ là người bác ruột chưa từng được gặp, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc.
Thời hoa lửa của liệt sĩ Nghiêm Văn Lộc là một phần không thể quên của lịch sử. Sự hy sinh của bác và biết bao liệt sĩ khác đã làm nên hòa bình hôm nay. Là thế hệ đi sau, tôi luôn tự nhủ phải sống tốt, sống có ích, để xứng đáng với những gì bác và các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả máu xương cho Tổ quốc.



