Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngô Chí Quốc – Người trinh sát cảm tử

Anh hùng liệt sĩ Ngô Chí Quốc (1929–1954) là tiểu đội phó trinh sát Tiểu đoàn 303, Đại đoàn 330, người đã anh dũng hy sinh ở tuổi 25 trong trận Cầu Đinh lần thứ hai (3/1954). Ông được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu cao quý nhờ thành tích chiến đấu dũng cảm trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp

An Giang12/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, khi từng tấc đất đều nhuốm màu khói lửa, có những con người đã sống và chiến đấu như những mũi nhọn tiên phong, lặng lẽ mà kiên cường. Ngô Chí Quốc là một người như thế – một trinh sát gan dạ, mưu trí, sẵn sàng hy sinh vì đồng đội và Tổ quốc.

Sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo, từ sớm anh đã thấu hiểu nỗi cơ cực của người dân mất nước. Tháng 3 năm 1946, Ngô Chí Quốc gia nhập hàng ngũ cách mạng. Từ đó, cuộc đời anh gắn liền với những trận đánh hiểm nguy, với nhiệm vụ trinh sát đầy cam go – nơi mà chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.

Trong hơn 100 trận chiến, anh cùng đồng đội lập nhiều chiến công vang dội: bắt sống hàng chục tên địch, tiêu diệt hàng trăm tên, thu nhiều vũ khí. Nhưng điều làm nên tên tuổi của Ngô Chí Quốc không chỉ là con số chiến công – mà chính là tinh thần bất khuất, ý chí không bao giờ khuất phục trước kẻ thù.

Tháng 4 năm 1952, trong trận Cầu Đinh, khi đang bị thương nặng, anh rơi vào tay giặc. Những ngày trong ngục tù là chuỗi tra tấn dã man. Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình hòng moi thông tin từ người chiến sĩ trẻ.

Nhưng Ngô Chí Quốc không khai một lời.

Dù bị đánh đập đến kiệt sức, nhiều lần tưởng chừng không qua khỏi, anh vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Không những thế, anh còn cùng đồng đội tổ chức vượt ngục – không chỉ một lần mà đến hai lần – và cuối cùng thoát ra, trở về đơn vị, tiếp tục chiến đấu.

Hai năm sau, tháng 3 năm 1954, cũng tại Cầu Đinh, một trận đánh ác liệt nữa nổ ra. Địch bố trí phòng thủ dày đặc, hàng rào kẽm gai chằng chịt nhiều lớp, hỏa lực bắn ra như mưa.

Đơn vị của Ngô Chí Quốc xung phong, nhưng khi đến hàng rào thứ ba thì bộc phá đã hết, phía trước vẫn còn hai lớp rào chắn.

Không thể chờ đợi.

Ngô Chí Quốc bò lên phía trước, bất chấp làn đạn, dùng kéo cắt hàng rào. Từng nhịp, từng nhịp, anh mở đường cho đồng đội tiến lên. Nhưng khi gần hoàn thành, anh bị trúng đạn, ngã xuống.

Trong khoảnh khắc sinh tử, khi đơn vị vẫn chưa thể xông lên, anh đưa ra một quyết định cuối cùng.

Trao lại khẩu súng cho đồng đội, Ngô Chí Quốc lăn sang một hướng khác, rồi dồn hết sức lực hô lớn:

“Xung phong!”

Tiếng hô vang giữa chiến trường khiến quân địch tưởng rằng quân ta chuyển hướng tiến công. Chúng lập tức dồn toàn bộ hỏa lực về phía tiếng hô ấy.

Và đó chính là giây phút quyết định.

Nhờ sự đánh lạc hướng của anh, đơn vị ta đồng loạt xông lên, phá vỡ tuyến phòng thủ, tiêu diệt gọn quân địch.

Còn Ngô Chí Quốc… đã anh dũng hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng đã kịp để lại một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, trí thông minh và tinh thần hy sinh vì đồng đội.

Ngày 7/5/1956, Đảng và Nhà nước đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng Huân chương Quân công hạng Nhì.

Nhưng hơn tất cả, tên tuổi Ngô Chí Quốc đã trở thành biểu tượng của người trinh sát cảm tử – người sẵn sàng lấy thân mình làm “mồi lửa” để mở đường cho chiến thắng.

Trong những năm tháng “hoa lửa” ấy, có những con người như anh – lặng lẽ cháy hết mình… để đất nước được hồi sinh trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn