Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÔ CHÍ QUỐC – TIẾNG HÔ “XUNG PHONG!” GIỮA LÀN ĐẠN

Anh hùng, liệt sĩ Ngô Chí Quốc (1929–1954 theo diễn biến tư liệu được cung cấp) quê Hiệp Bình, Thủ Đức, nhập ngũ năm 1946 và tham gia hơn 100 trận chiến đấu tại Đông Nam Bộ. Năm 1952, bị thương rồi rơi vào tay đối phương, anh kiên quyết không khai và trong lần vượt ngục thứ hai đã đưa 7 cán bộ trở về đơn vị an toàn. Ngày 1-6-1954, tại trận Cầu Đinh, dù bị thương nặng, Ngô Chí Quốc giao súng cho đồng đội, lăn sang hướng khác và hô “Xung phong!” để thu hút hỏa lực, tạo điều kiện cho đơn vị tiến lên tiêu diệt đồn. Anh đã anh dũng hy sinh. Ngày 7-5-1956, Ngô Chí Quốc được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lai Châu22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 1 tháng 6 năm 1954, trước đồn Cầu Đinh, một tiểu đội bộc phá đang mở đường xuyên qua những lớp hàng rào phòng thủ.

Người chỉ huy mũi tiến công là Ngô Chí Quốc.

Khi vượt đến hàng rào thứ ba, anh trúng đạn, bị thương nặng và ngã xuống. Không còn khả năng tiếp tục tiến lên, Ngô Chí Quốc trao súng cho đồng đội.

Nhưng anh chưa dừng chiến đấu.

Anh lăn người sang một hướng khác rồi dồn sức hô lớn:

“Xung phong!”

Hỏa lực đối phương lập tức tập trung về phía tiếng hô ấy.

Ngô Chí Quốc hy sinh.

Nhưng đồng đội của anh có được thời cơ tiếp tục xông lên và tiêu diệt đồn.

Đó là trận đánh cuối cùng trong cuộc đời người chiến sĩ đã trải qua hơn 100 trận chiến đấu ở Đông Nam Bộ.


Người con của một gia đình đánh cá nghèo

Ngô Chí Quốc sinh năm 1929, trong một gia đình đánh cá nghèo ở xã Hiệp Bình, huyện Thủ Đức.

Tuổi trẻ của anh gắn với những năm tháng đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Tháng 3-1946, khi mới khoảng 17 tuổi, Ngô Chí Quốc nhập ngũ.

Trong điều kiện lực lượng kháng chiến còn thiếu thốn nhiều mặt, đặc biệt là vũ khí, người chiến sĩ trẻ không chỉ nghĩ đến việc cầm súng chiến đấu.

Năm 1947, anh tìm kiếm những súng đạn của quân Nhật còn lại dưới sông Sài Gòn, đoạn Thị Nghè, góp phần bổ sung nguồn vũ khí cho lực lượng kháng chiến.

Từ đó, Ngô Chí Quốc từng bước trưởng thành qua những trận đánh quyết liệt của chiến trường Đông Nam Bộ.


Vượt hàng rào đánh đồn Lái Thiêu

Tháng 3-1949, trong trận đánh đồn Lái Thiêu, Ngô Chí Quốc được giao phụ trách một mũi tiến công.

Phía trước là những lớp hàng rào bảo vệ đồn.

Anh cùng đồng đội bí mật tiếp cận rồi vượt qua các chướng ngại vật, áp sát vị trí đối phương.

Trong cuộc chiến đấu, Ngô Chí Quốc sử dụng lựu đạn, cùng mũi tiến công tiêu diệt hai tiểu đội đối phương.

Nhưng những thử thách khắc nghiệt hơn vẫn còn ở phía trước.


Bị bắt, tra tấn vẫn không khai

Tháng 4-1952, trong trận Cầu Đinh, Ngô Chí Quốc bị thương nặng và chưa kịp rút khỏi trận địa thì bị bắt.

Anh bị tra tấn.

Đối phương muốn khai thác thông tin từ người chiến sĩ trinh sát.

Nhưng Ngô Chí Quốc không khai báo.

Trong những ngày bị giam giữ, thay vì tuyệt vọng, anh âm thầm tìm đường trở về với đơn vị.

Một lần vượt ngục chưa thành công không khiến anh từ bỏ.

Đến lần thứ hai, Ngô Chí Quốc không chỉ tìm được tự do cho mình mà còn đưa 7 cán bộ cùng vượt ngục, trở về đơn vị an toàn.

Sau những gì đã trải qua, anh lại tiếp tục chiến đấu.

Và rồi, hai năm sau, Ngô Chí Quốc trở lại chính địa danh Cầu Đinh.


Trận Cầu Đinh cuối cùng

Ngày 1-6-1954, trận Cầu Đinh lần thứ hai diễn ra.

Lúc này, Ngô Chí Quốc chỉ huy tiểu đội bộc phá.

Nhiệm vụ của họ đặc biệt nguy hiểm: tiến lên trước đội hình, phá những lớp chướng ngại để mở đường cho lực lượng phía sau.

Tiểu đội lần lượt vượt qua các lớp hàng rào.

Đến hàng rào thứ ba, hỏa lực đối phương bắn dữ dội.

Ngô Chí Quốc trúng đạn và bị thương nặng.

Trong tình thế ấy, anh hiểu mình khó có thể tiếp tục tiến lên.

Anh giao khẩu súng lại cho đồng đội.

Rồi bằng sức lực còn lại, anh lăn sang một hướng khác.

Một quyết định được đưa ra ngay giữa ranh giới sống và chết.

“Xung phong!”

Tiếng hô vang lên.

Đối phương tưởng lực lượng tiến công chuyển sang hướng của Ngô Chí Quốc nên tập trung hỏa lực bắn về phía anh.

Những loạt đạn ấy đã cướp đi sinh mạng người tiểu đội phó trinh sát.

Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy tạo điều kiện cho đồng đội tiếp tục tiến vào.

Đồn Cầu Đinh bị tiêu diệt.


Hơn 100 trận đánh trong chín năm quân ngũ

Từ khi nhập ngũ năm 1946 cho đến trận đánh cuối cùng, Ngô Chí Quốc đã trải qua khoảng chín năm chiến đấu trên chiến trường Đông Nam Bộ.

Theo tư liệu được cung cấp, anh tham gia hơn 100 trận, cùng đơn vị tiêu diệt 941 đối phương, bắt sống 38 người và thu 231 khẩu súng các loại.

Khi hy sinh, Ngô Chí Quốc là Tiểu đội phó trinh sát, Tiểu đoàn 303, Đại đoàn 330, chủ lực Đông Nam Bộ và là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Anh được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhất.

Ngày 7-5-1956, Ngô Chí Quốc được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngô Chí Quốc ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng điều còn lại không chỉ là những con số về các trận đánh.

Đó còn là hình ảnh một người lính từng bị bắt và tra tấn nhưng không khai báo; một người tù khi vượt ngục vẫn đưa theo 7 đồng đội; và một người chỉ huy trong giây phút cuối cùng đã chủ động thu hút hỏa lực về phía mình để mở đường cho đơn vị.

Giữa tiếng súng Cầu Đinh năm ấy, tiếng hô “Xung phong!” của Ngô Chí Quốc cũng là lời cuối cùng anh dành cho đồng đội.

Anh nằm xuống.

Đồng đội tiếp tục tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn