NGÔ ĐÌNH DIỆM – NHÂN VẬT CHÍNH TRỊ VIỆT NAM THẾ KỶ XX
Lê Thị Cẩm Tú
Ngô Đình Diệm (1901–1963) là một nhân vật chính trị Việt Nam có vai trò quan trọng trong lịch sử Việt Nam giai đoạn giữa thế kỷ XX. Ông từng giữ chức Thủ tướng Quốc gia Việt Nam từ năm 1954 đến năm 1955 và sau đó trở thành Tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa từ năm 1955 đến năm 1963.
Ngô Đình Diệm sinh ngày 3 tháng 1 năm 1901 tại làng Đại Phong, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình Công giáo có truyền thống làm quan dưới triều Nguyễn. Cha ông là Ngô Đình Khả, từng giữ chức Thượng thư trong triều đình nhà Nguyễn. Từ nhỏ, ông được giáo dục theo nền học vấn Nho giáo kết hợp với giáo dục Công giáo.
Sau khi trưởng thành, Ngô Đình Diệm tham gia bộ máy hành chính của triều đình nhà Nguyễn. Ông từng giữ nhiều chức vụ, trong đó có chức Thượng thư Bộ Lại dưới triều vua Bảo Đại. Tuy nhiên, do bất đồng với chính sách của chính quyền thực dân Pháp, ông từ chức vào năm 1933.
Trong giai đoạn sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Ngô Đình Diệm có nhiều hoạt động chính trị khác nhau. Năm 1954, sau Hiệp định Genève được ký kết, ông được Quốc trưởng Bảo Đại bổ nhiệm làm Thủ tướng Quốc gia Việt Nam. Trong bối cảnh đất nước tạm thời bị chia cắt thành hai miền, ông từng bước củng cố quyền lực chính trị tại miền Nam.
Năm 1955, Ngô Đình Diệm tổ chức cuộc trưng cầu dân ý phế truất Bảo Đại và thành lập Việt Nam Cộng hòa, sau đó trở thành Tổng thống đầu tiên của chính thể này. Trong thời gian cầm quyền, chính quyền Ngô Đình Diệm tập trung xây dựng bộ máy nhà nước, phát triển kinh tế, giáo dục và quân đội ở miền Nam.
Tuy nhiên, chính quyền Ngô Đình Diệm cũng gặp nhiều vấn đề gây tranh cãi trong nước và quốc tế, trong đó có chính sách cai trị, quan hệ với các lực lượng chính trị, vấn đề tôn giáo và cách xử lý phong trào chống đối. Những mâu thuẫn ngày càng gia tăng đã dẫn đến sự bất ổn chính trị tại miền Nam Việt Nam trong những năm đầu thập niên 1960.
Năm 1963, trước tình hình khủng hoảng chính trị, một cuộc đảo chính quân sự xảy ra vào ngày 1 tháng 11. Ngô Đình Diệm cùng em trai là Ngô Đình Nhu bị bắt và thiệt mạng ngày 2 tháng 11 năm 1963, chấm dứt chín năm cầm quyền của ông tại miền Nam Việt Nam.
Ngô Đình Diệm là một nhân vật lịch sử có nhiều đánh giá khác nhau. Đối với một số người, ông được nhìn nhận là một nhà lãnh đạo có chủ trương xây dựng một chính quyền quốc gia ở miền Nam; trong khi đó, nhiều quan điểm khác phê phán các chính sách chính trị và cách điều hành của chính quyền do ông đứng đầu.
Việc nghiên cứu về Ngô Đình Diệm cần đặt trong bối cảnh lịch sử Việt Nam thế kỷ XX, đặc biệt là giai đoạn đất nước bị chia cắt và cuộc đối đầu giữa các lực lượng chính trị trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh.



