Ngô Duy Hân
Lời hứa trước khi hy sinh
Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, tháng 4 năm 1975, tiểu đội tôi chỉ còn 6 người khi tiến vào Sài Gòn. Đồng chí Vũ Văn Tâm bị trúng đạn ở bụng, biết mình không qua khỏi. Anh nắm tay từng người chúng tôi, giọng yếu dần:
“Anh em ơi… nếu ai về được quê, nhớ thăm mẹ tao… bảo mẹ là con chết có anh em bên cạnh, không cô đơn… Và anh em hứa với tao, sau này ai sống sót phải chăm sóc vợ con của những người nằm xuống…”.
Chúng tôi khóc, lần lượt nắm tay anh hứa. Tâm mỉm cười, rồi ra đi bình thản. Năm người còn lại chúng tôi đã giữ lời hứa suốt hơn 50 năm. Chúng tôi thay nhau thăm sóc gia đình các đồng đội hy sinh. Có người không có con, chúng tôi coi con cháu đồng đội như con cháu mình.



