Ngô Gia Tự – Người chiến sĩ cộng sản kiên trung, một trong những người đặt nền móng cho Đảng Cộng sản Việt Nam
Ngô Gia Tự là một trong những chiến sĩ cộng sản thuộc lớp đầu tiên của Việt Nam. Ông có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin, xây dựng tổ chức cách mạng và thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù chỉ sống đến 27 tuổi, ông đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử cách mạng nước ta bằng tinh thần kiên trung và sự cống hiến trọn vẹn cho độc lập dân tộc.
Ngô Gia Tự sinh năm 1908 tại làng Tam Sơn, huyện Từ Sơn (nay là thành phố Từ Sơn), tỉnh Bắc Ninh trong một gia đình có truyền thống hiếu học và yêu nước.
Những năm đầu thế kỷ XX, đất nước chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, Ngô Gia Tự sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý chí giải phóng dân tộc. Khi còn là học sinh, ông đã tham gia các phong trào yêu nước và tích cực tuyên truyền tinh thần đấu tranh trong thanh niên.
Năm 1926, Ngô Gia Tự gia nhập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, tổ chức do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập nhằm đào tạo cán bộ và truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam. Với tư duy sắc bén và tinh thần trách nhiệm cao, ông nhanh chóng trở thành một trong những cán bộ nòng cốt của phong trào cách mạng.
Năm 1929, trước yêu cầu phát triển của phong trào công nhân và cách mạng Việt Nam, Ngô Gia Tự cùng nhiều đồng chí đã tham gia thành lập Đông Dương Cộng sản Đảng – một trong những tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông tích cực xây dựng cơ sở đảng, phát triển phong trào cách mạng ở cả miền Bắc và miền Nam.
Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập vào đầu năm 1930, Ngô Gia Tự được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương lâm thời. Không lâu sau, ông được phân công vào Nam Bộ giữ chức Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong điều kiện hết sức khó khăn.
Hoạt động bí mật giữa sự truy lùng gắt gao của chính quyền thực dân, Ngô Gia Tự vẫn kiên trì xây dựng tổ chức Đảng, phát triển phong trào công nhân và nông dân, góp phần đưa phong trào cách mạng Nam Kỳ ngày càng lớn mạnh.
Năm 1930, ông bị thực dân Pháp bắt và kết án tù. Sau thời gian bị giam giữ, ông bị đày ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Dù bị tra tấn, lao động khổ sai và chịu nhiều cực hình, ông vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, động viên đồng chí tiếp tục tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng.
Năm 1935, trong khi bị áp giải trên biển, Ngô Gia Tự đã hy sinh khi mới 27 tuổi. Sự ra đi của ông là mất mát to lớn đối với phong trào cách mạng Việt Nam, nhưng tinh thần kiên trung và lý tưởng cách mạng của ông đã trở thành nguồn động viên cho các thế hệ tiếp nối.
Ngày nay, tên Ngô Gia Tự được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và công trình trên cả nước. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy cống hiến của ông mãi là biểu tượng về lòng yêu nước, sự kiên định và tinh thần hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.



