Ngô Gia Tự - Người chiến sỹ cách mạng trung kiên
Đồng chí Ngô Gia Tự (quê tại làng Tam Sơn, Bắc Ninh) là một trong những người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là nhà sáng lập Đảng. Qua lời kể của các nhân chứng lịch sử và đồng chí cùng thời, ông hiện lên là một nhà cách mạng lỗi lạc, có tầm nhìn chiến lược và sở hữu những phẩm chất cao quý sau:
1. Trí tuệ xuất sắc và tầm nhìn chiến lược
Khởi xướng phong trào "Vô sản hóa": Các nhân chứng từng hoạt động cùng ông như cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ hay các cán bộ lão thành đều nhấn mạnh công lao to lớn của Ngô Gia Tự trong việc đề ra chủ trương đưa trí thức, thanh niên vào các hầm mỏ, nhà máy, đồn điền. Điều này giúp rèn luyện đội ngũ cán bộ, đồng thời truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin vào giai cấp công nhân.
Gây dựng cơ sở Đảng: Được phân công vào Nam Kỳ, ông đã tổ chức thành công nhiều chi bộ, trong đó có chi bộ đồn điền cao su Phú Riềng (Bình Dương) và lãnh đạo \(5000\) công nhân đấu tranh thắng lợi, gây tiếng vang lớn.
2. Hòa mình với quần chúng
Lối sống giản dị, gần dân: Những người dân và đồng chí chứng kiến những năm tháng ông hoạt động ở quê nhà đều kể lại rằng ông không hề mang dáng vẻ của một trí thức quan cách. Ông đã cởi bỏ chiếc áo dài của nhà nho, xắn tay lội ruộng, cày cấy, hòa đồng và lao động cật lực cùng bà con nông dân để dễ dàng giác ngộ tinh thần yêu nước cho họ
3. Ý chí sắt đá và tinh thần bất khuất trong tù
Biến nhà tù thành trường học: Các nhân chứng lịch sử bị giam cầm cùng ông tại Khám Lớn (Sài Gòn) hay Côn Đảo luôn kính phục bản lĩnh của ông. Bị kẻ thù tra tấn dã man nhưng không khuất phục được, ông đã truyền lửa lạc quan cho các đồng chí bằng câu nói nổi tiếng: "Phải biến nhà tù đế quốc thành trường học, không nên bỏ phí thời giờ. Bất kỳ ở đâu chúng ta cũng có thể hoạt động cho cách mạng".
4. Tấm gương đạo đức trong sáng
Không màng danh lợi: Những người cùng thời nhận xét ông là người giàu tình nhân ái, chí công vô tư, luôn đặt lợi ích của Đảng và dân tộc lên trên hết, không có chút tư tưởng cá nhân hay màng tới phú quý.
Sự hy sinh kiên trung của ông vào đầu năm 1935 trong cuộc vượt ngục Côn Đảo đã để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng tinh thần và tư tưởng của ông vẫn luôn là di sản quý báu của cách mạng



