Bài viết

NGÔ MÂY – BƯỚC CHÂN CUỐI CÙNG

Quảng Ngãi05/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con đường...Người ta bước đi để trở về nhà.Có những con đường...Người ta bước đi để làm nên lịch sử.Sáng ngày 22 tháng 10 năm 1947.Trên con đường đất đỏ ở Rộc Dứa, cách An Khê chỉ vài cây số...Một người lính trẻ đã bước những bước chân cuối cùng của cuộc đời mình.Tên anh là Ngô Mây....Đó là một buổi sáng yên tĩnh đến lạ.Sương vẫn còn phủ trên những triền đồi.Tiếng chim rừng vang lên giữa khoảng không im ắng.Nhưng phía sau những bụi cây ven đường...160 chiến sĩ của Đại đội quyết tử đang nín thở chờ đợi.Đơn vị của họ không có nhiều vũ khí.Chỉ vẻn vẹn mười hai khẩu súng trường.Một khẩu trung liên FM.Còn lại là mã tấu, lựu đạn, chai xăng và những quả bom ba càng.Họ biết...Muốn chặn được đoàn xe cơ giới của quân Pháp...Sẽ phải có người chấp nhận không trở về....Ngô Mây ngồi lặng bên quả bom ba càng.Ông dùng bàn tay chai sần lau lớp bụi bám trên thân bom.Một đồng đội ngồi xuống cạnh ông."Mây...""Cậu còn trẻ."Ngô Mây chỉ mỉm cười.Ông mới hai mươi ba tuổi.Cái tuổi mà nhiều người vẫn còn mơ về một mái nhà.Một gia đình.Một cuộc sống bình yên.Nhưng với Ngô Mây...Ước mơ giản dị ấy đã nhường chỗ cho một điều lớn hơn.Đó là đất nước được tự do....Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở làng Vân Triêm.Cha mất khi ông còn nhỏ.Từ thuở thiếu niên, ông đã quen với việc đồng áng, làm thuê và phụ mẹ kiếm từng bữa ăn.Cuộc sống cơ cực không làm ông gục ngã.Nó dạy ông biết quý từng hạt gạo, từng tấc đất quê hương.Năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, Ngô Mây tham gia lực lượng Việt Minh, rồi trở thành đội viên của Đội tự vệ sắt ở quê nhà.Đến khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược...Ông không chọn lùi bước.Tháng 4 năm 1947, ông nhập ngũ.Ít lâu sau, ông tình nguyện vào Đại đội quyết tử.Và cũng chính ông...Là người xung phong nhận nhiệm vụ mang bom ba càng....Tiếng trinh sát vọng về."Xe địch tới!"Mọi ánh mắt đều hướng về con đường phía trước.Tiếng động cơ ngày một rõ.Rồi từng chiếc xe cơ giới hiện ra giữa màn bụi đỏ.Người chỉ huy khẽ ra hiệu.Toàn đơn vị giữ im lặng.Đợi.Đợi cho đoàn xe lọt hẳn vào trận địa.Bất ngờ...Tiếng súng nổ vang.Trận phục kích bắt đầu.Lựu đạn liên tiếp ném xuống.Khói bụi mù mịt.Nhưng chiếc xe cơ giới đi đầu vẫn gầm rú lao tới.Nếu nó vượt qua...Đội hình phía sau sẽ tiếp tục tiến lên.Ngô Mây nhìn chiếc xe đang áp sát.Ông siết chặt cán bom.Rồi đứng dậy.Không ai ra lệnh.Không ai thúc giục.Đó là quyết định của chính ông....Ông ôm quả bom ba càng lao về phía trước.Đạn địch xé gió.Đất đá tung lên quanh chân.Khoảng cách giữa ông và chiếc xe chỉ còn vài mét.Một mét...Rồi không còn khoảng cách nào nữa.Một tiếng nổ dữ dội vang lên.Mặt đất rung chuyển.Chiếc xe cơ giới bốc cháy trong biển lửa.Một trung đội lính Âu Phi trên xe bị tiêu diệt.Đoàn xe phía sau rơi vào hỗn loạn.Các chiến sĩ của Đại đội quyết tử lập tức xung phong, đánh mạnh vào đội hình địch.Trận phục kích giành thắng lợi.Nhưng người thanh niên ôm bom năm ấy...Đã nằm lại trên mảnh đất Rộc Dứa....Chiều xuống.Khói từ chiếc xe cháy vẫn còn bay lên giữa núi rừng.Đồng đội lặng lẽ đứng quanh nơi Ngô Mây hy sinh.Không ai nói thành lời.Họ hiểu...Chiến thắng hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của một người đồng đội.Một người con của làng Vân Triêm.Một người lính mới nhập ngũ chưa đầy nửa năm....Sau này, Nhà nước truy tặng Ngô Mây Huân chương Quân công hạng Nhì.Năm 1955, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội trong đợt phong tặng đầu tiên.Tên của ông được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp đất nước.Nhưng có lẽ...Phần thưởng lớn nhất dành cho Ngô Mây không nằm ở những tấm huân chương.Mà nằm trong ký ức của nhân dân.Bởi mỗi lần nhắc đến tên ông...Người ta lại nhớ về một chàng trai hai mươi ba tuổi.Sinh ra từ một làng quê nghèo.Lớn lên bằng những ngày lao động vất vả.Và đã dùng chính mạng sống của mình để chặn đứng bước tiến của quân xâm lược.Có những ngọn lửa cháy rất ngắn.Chỉ trong một khoảnh khắc.Nhưng ánh sáng của nó...Có thể soi sáng cả một dân tộc.Ngô Mây đã ra đi từ mùa thu năm 1947.Nhưng bước chân cuối cùng của ông...Vẫn còn vang mãi trên con đường dẫn đến độc lập, tự do của Tổ quốc.

Thư viện ảnhngô mây.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn