Bài viết

NGÔ MÂY – ĐIỂM HỎA ĐÀI TRÊN ĐÈO AN KHÊ

Một vệt sáng chói lòa giữa đại ngàn Tây Nguyên, một trái bom sống đã hóa thân vào lòng đất mẹ để chặn đứng quân thù. Câu chuyện về anh hùng Ngô Mây không chỉ là một trang sử, đó là biểu tượng bất tử của tinh thần Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Đồng Tháp14/05/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1947, chiến trường đường 19 rực lửa. Tại mặt trận An Khê, thực dân Pháp huy động lực lượng tinh nhuệ hòng bóp nghẹt linh hồn của cuộc kháng chiến tại Liên khu 5.

Trong số những chiến sĩ của Đại đội quyết tử thuộc Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94, có một chàng trai trẻ dáng người mảnh khảnh nhưng ánh mắt sáng rực chí nam nhi. Anh tên là Ngô Mây. Nhà nghèo, đi bộ đội khi chưa đầy 20 tuổi, tài sản quý giá nhất anh mang theo không phải là súng đạn hiện đại, mà là một trái bom bay do ta tự chế và một ý chí sắt đá.

Sáng ngày 15/12/1947, quân Pháp mở cuộc hành quân lớn. Những chiếc xe tăng bọc thép nghênh ngang tiến vào trận địa. Súng máy nổ vang trời, khói bụi mịt mù. Lệnh từ chỉ huy vang lên: Bằng mọi giá phải chặn đứng mũi tiến công này!

Ngô Mây lặng lẽ ôm chặt trái bom vào lồng ngực. Anh hiểu rằng, với vũ khí thô sơ hiện có, chỉ có một cách duy nhất để diệt xe tăng địch: Lấy thân mình làm bệ phóng.

Khi chiếc xe tăng đi đầu lọt vào tầm phục kích, Ngô Mây vụt đứng dậy như một mũi tên. Giữa làn mưa đạn, anh lao thẳng vào gầm xe tăng địch. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả đèo An Khê. Khói lửa trùm kín. Chiếc xe tăng khựng lại, cháy rụi. Đám lính bộ binh đi sau hoảng loạn tháo chạy.

Ngô Mây đã tan vào đất đá quê hương, nhưng sự hy sinh của anh đã mở đường cho đồng đội xông lên bẻ gãy cuộc càn quét của địch. Anh ra đi khi tuổi đời còn xanh thắm, để lại cho hậu thế một bài ca bất tận về lòng quả cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn