Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÔ MÂY: NGỌN ĐUỐC SÁNG TRÊN ĐỒI CHƯ NHI

Câu chuyện được kể qua lời của một đồng đội từng chiến đấu cùng Ngô Mây tại chiến trường Tây Nguyên năm 1947. Trong trận đánh vào cứ điểm địch trên đồi Chư Nhi, khi nhiều đợt tiến công bị chặn lại bởi hỏa lực mạnh từ lô cốt trung tâm, Ngô Mây đã tình nguyện nhận nhiệm vụ cảm tử. Bằng lòng dũng cảm phi thường, anh ôm khối bộc phá lao thẳng vào vị trí địch, mở đường cho đơn vị giành chiến thắng. Sự hy sinh anh dũng của anh đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1947.

Tây Nguyên bước vào mùa nắng.

Những ngọn đồi đỏ au trải dài dưới ánh mặt trời gay gắt.

Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm của quân Pháp trên đồi Chư Nhi.

Đây là vị trí vô cùng quan trọng.

Từ trên cao, quân địch có thể quan sát và khống chế cả khu vực xung quanh.

Nếu không đánh được cứ điểm này, việc hoạt động của lực lượng kháng chiến sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Trong đơn vị tôi khi đó có một người đồng đội mà ai cũng yêu quý.

Đó là anh Ngô Mây.

Anh không nói nhiều nhưng luôn là người nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.

Mỗi khi hành quân, anh thường giúp đỡ những chiến sĩ trẻ mang thêm đạn dược hoặc lương thực.

Bởi vậy ai cũng kính trọng anh.

Chiều hôm trước trận đánh, chúng tôi tập trung dưới một tán cây lớn để nghe phổ biến kế hoạch.

Người chỉ huy dùng cành cây vẽ sơ đồ lên mặt đất.

Ông chỉ vào một vòng tròn ở giữa rồi nói:

"Đây là lô cốt chính. Muốn chiếm được cứ điểm thì phải phá bằng được vị trí này."

Mọi người chăm chú lắng nghe.

Ngô Mây ngồi cạnh tôi.

Anh nhìn bản đồ rất lâu nhưng không nói gì.

Đêm xuống.

Cả đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi chuẩn bị cho trận đánh ngày mai.

Tôi nằm cạnh anh.

Một lúc sau tôi hỏi:

"Anh Mây, anh có nghĩ mình sẽ thắng không?"

Anh mỉm cười:

"Chắc chắn sẽ thắng."

"Tại sao anh tin như vậy?"

Anh nhìn lên bầu trời đầy sao.

"Vì mình đánh cho đất nước mình. Người bảo vệ quê hương luôn mạnh hơn kẻ đi xâm lược."

Nghe anh nói, tôi cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Rạng sáng hôm sau.

Trận đánh bắt đầu.

Tiếng súng nổ vang dội khắp núi rừng.

Các mũi tiến công đồng loạt xông lên.

Ban đầu chúng tôi nhanh chóng vượt qua lớp phòng thủ bên ngoài.

Nhưng khi tiến gần đến trung tâm cứ điểm, hỏa lực địch bất ngờ bắn dữ dội.

Từ lô cốt kiên cố trên đỉnh đồi, súng máy liên tục nhả đạn.

Đất đá tung lên mù mịt.

Nhiều chiến sĩ phải nằm ép sát xuống mặt đất.

Đơn vị bị chặn lại.

Đợt xung phong thứ nhất không thành công.

Đợt thứ hai cũng gặp khó khăn.

Tên chỉ huy địch từ trong lô cốt liên tục hò hét.

Hỏa lực của chúng khiến việc tiếp cận gần như không thể.

Không khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Người chỉ huy đơn vị cau mày nhìn về phía trước.

Nếu không phá được lô cốt ấy, trận đánh có thể thất bại.

Đúng lúc đó, Ngô Mây đứng dậy.

Anh bước đến trước mặt chỉ huy.

"Cho tôi mang bộc phá lên."

Người chỉ huy nhìn anh.

"Nhiệm vụ này rất nguy hiểm."

Ngô Mây gật đầu.

"Tôi biết."

Một khoảng lặng bao trùm.

Rồi người chỉ huy siết chặt tay anh.

"Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ."

Ngô Mây nhận khối bộc phá.

Anh quay lại nhìn chúng tôi.

Ánh mắt anh bình thản lạ thường.

Tôi chạy tới.

"Anh Mây..."

Anh cười.

"Nếu lát nữa chiếm được đồi thì nhớ kể cho mọi người ở quê biết nhé."

Tôi nghẹn lời.

Không biết nói gì thêm.

Ngô Mây bắt đầu bò lên phía trước.

Từng mét đất đều đầy nguy hiểm.

Đạn địch bắn tới tấp.

Khói súng phủ kín cả sườn đồi.

Anh vẫn kiên trì tiến lên.

Khoảng cách tới lô cốt ngày càng gần.

Bất ngờ một loạt đạn quét ngang.

Nhưng anh vẫn không dừng lại.

Tất cả chúng tôi đều dõi theo.

Lúc ấy dường như thời gian trôi chậm lại.

Chỉ còn bóng dáng người chiến sĩ nhỏ bé đang tiến về phía công sự kiên cố của quân địch.

Khi chỉ còn cách mục tiêu vài mét, Ngô Mây bất ngờ bật dậy.

Anh ôm chặt khối bộc phá lao thẳng về phía lô cốt.

Tiếng hô vang lên giữa chiến trường:

"Xung phong!"

Ngay sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất.

Khói bụi bốc cao.

Cả ngọn đồi rung chuyển.

Lô cốt trung tâm bị phá hủy hoàn toàn.

Hỏa lực địch lập tức im bặt.

Người chỉ huy hét lớn:

"Tiến lên!"

Toàn đơn vị đồng loạt xung phong.

Không còn hỏa điểm ngăn cản, chúng tôi nhanh chóng làm chủ cứ điểm.

Lá cờ chiến thắng tung bay trên đỉnh đồi Chư Nhi.

Nhưng giữa niềm vui chiến thắng, ai cũng hiểu rằng Ngô Mây đã không còn nữa.

Chiều hôm ấy, chúng tôi đứng lặng trước nơi anh ngã xuống.

Không ai nói thành lời.

Người chỉ huy xúc động:

"Đồng chí Ngô Mây đã lấy chính mạng sống của mình để mở đường cho chiến thắng hôm nay."

Nhiều năm đã trôi qua.

Đất nước đã hòa bình.

Nhưng mỗi lần nhớ về những năm tháng kháng chiến gian khổ, tôi vẫn nhìn thấy hình ảnh người đồng đội năm xưa ôm khối bộc phá lao vào lô cốt địch.

Ngô Mây đã ra đi ở tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành ngọn đuốc bất diệt, soi sáng tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của các thế hệ người Việt Nam sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn