Bài viết

NGÔ MÂY – NGỌN LỬA QUYẾT TỬ BÊN CHÂN ĐÈO RỘC DỨA

Bắc Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Lan Anh (Trường MN Trường Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, lịch sử dân tộc Việt Nam đã tạc ghi hình ảnh những người con ưu tú, sẵn sàng lấy thân mình làm gạch đá xây đài tự do. Giữa muôn vàn tấm gương trung liệt ấy, cái tên Ngô Mây rực sáng lên như một biểu tượng bất diệt của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", một người con kiên trung của mảnh đất Phù Cát, Bình Định anh hùng.

Sinh ra và lớn lên từ vùng đất võ, trong huyết quản của người thanh niên Ngô Mây sớm đã cuộn chảy tinh thần bất khuất của cha ông. Năm 1945, khi vận nước nằm trong tay nhân dân, ông đã hăng hái gia nhập hàng ngũ cách mạng, từ giã mẹ già và quê hương để dấn thân vào con đường binh nghiệp tại Trung đoàn 94, Liên khu 5. Đó là những ngày gian khổ, thiếu thốn đủ đường, vũ khí thô sơ nhưng lòng người thì gang thép. Đơn vị của Ngô Mây khi ấy được mệnh danh là đội quân "quyết tử", nơi mỗi chiến sĩ đều mang tâm thế sẵn sàng hy sinh để chặn đứng gót giày xâm lược của kẻ thù.

Đỉnh cao của bản anh hùng ca mang tên Ngô Mây chính là trận đánh phục kích tại Rộc Dứa, Gia Lai vào những ngày cuối năm 1947. Giữa đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, khi tiếng xích xe tăng quân Pháp gầm rú, rung chuyển mặt đất, đe dọa phá vỡ trận địa của ta, Ngô Mây đã đưa ra một quyết định làm lay động cả núi rừng. Với cây bom ba càng – loại vũ khí mà mỗi lần khai hỏa cũng chính là giây phút người chiến sĩ đối mặt với cái chết – ông đã không hề do dự. Trong khoảnh khắc định mệnh ấy, hình bóng Ngô Mây vụt lên như một mũi tên lao thẳng vào chiếc xe xích của địch. Một tiếng nổ vang dội làm rung chuyển không gian, khói lửa mù mịt nuốt chửng chiếc xe tăng và hàng chục tên giặc, đồng thời cũng tiễn đưa người anh hùng vào cõi bất tử khi ông mới vừa tròn 23 tuổi xuân xanh.

Sự hy sinh của Ngô Mây không phải là một sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Máu thịt ông đã hòa cùng đất mẹ, linh hồn ông đã thắp sáng niềm tin chiến thắng cho hàng triệu đồng chí, đồng bào. Hình ảnh người lính trẻ ôm bom lao vào quân thù đã trở thành một tượng đài sừng sững trong lòng dân tộc, khẳng định rằng không có vũ khí tối tân nào của kẻ thù có thể khuất phục được ý chí của một dân tộc khát khao tự do.

Ngày nay, tên tuổi Ngô Mây đã gắn liền với những tên trường, tên phố, tên phường trải dài từ dải đất miền Trung đến cao nguyên nắng gió. Tinh thần của ông vẫn luôn là ngọn đuốc dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và trách nhiệm giữ gìn non sông. Anh hùng Ngô Mây – người con của Bình Định – sẽ mãi mãi sống cùng thời gian, như một khúc tráng ca hào hùng nhất về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn