NGÔ MÂY – NGƯỜI ANH HÙNG DÙNG THÂN MÌNH LÀM VŨ KHÍ.
Ngô Mây sinh năm 1924 trong một gia đình nông dân nghèo tại thôn Vân Triêm, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát. Lớn lên giữa cảnh nước mất nhà tan, ông sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng và gia nhập Vệ quốc đoàn với tất cả bầu máu nóng của tuổi trẻ. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, chàng trai Phù Cát ấy đã tình nguyện đứng vào hàng ngũ Đại đội Quyết tử thuộc Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94, sẵn sàng hy sinh mạng sống để ngăn bước tiến quân thù.
Tháng 12 năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc càn quét lớn từ An Khê hòng chiếm đóng vùng tự do Bình Định. Để bẻ gãy mũi tấn công của giặc, đơn vị của Ngô Mây được giao trọng trách phục kích tại khu vực Suối Vối. Đối diện với xe cơ giới và hỏa lực hiện đại của địch, vũ khí mạnh nhất của quân ta chính là ý chí sắt đá. Ngô Mây đã dũng cảm nhận nhiệm vụ khó khăn nhất: ôm bom cảm tử. Trước khi ra trận, ông quàng lên cổ chiếc khăn đỏ thắm như lời thề danh dự của người chiến sĩ, khẳng định lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng tự do.



