Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngô Mây – Người anh hùng với tiếng thét “Việt Minh đây!”

Ninh Bình24/08/2026Đoàn xã Đề Gi (Đoàn xã Đề Gi)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những con số ngày tháng, mà nó sống mãi nhờ khoảnh khắc ngã xuống của những con người quả cảm. Có những cuộc đời rất ngắn, nhưng một giây phút họ chọn đứng thẳng trước mũi súng quân thù đã kéo dài thành sự bất tử. Khi nhắc đến trung đoàn quyết tử của Liên khu 5 năm xưa, người ta vẫn nhắc về Ngô Mây – người chiến sĩ đã biến cơ thể mình thành một khối thuốc nổ, dùng một tiếng thét để đánh bạt sự kiêu ngạo của kẻ thù ngay tại trận địa Suối Vối.

Trước khi trở thành người cảm tử quân, Ngô Mây là một chàng trai nghèo của làng dệt chiếu Vân Triêm, huyện Phù Cát. Sớm mồ côi cha, anh quen với việc lao động lam lũ từ nhỏ để đỡ đần mẹ già. Trong ký ức của những người đồng đội, anh cao lớn, cắt tóc húi cua, có nụ cười hiền hậu và tính tình luôn vui vẻ. Nhưng đằng sau vẻ ngoài mộc mạc ấy là một tinh thần sắt đá. Khi bước vào hàng ngũ Đại đội Quyết tử, trong hoàn cảnh đơn vị thiếu súng đạn trầm trọng, chủ yếu phải đánh giặc bằng mã tấu và chai xăng, Ngô Mây đã chủ động nhận về mình quả bom cải tiến nặng tới 25kg. Anh ôm khối sắt ấy bên mình, kiên nhẫn chờ đợi một ngày được đem xương máu ra đền nợ nước.

Ngày 22 tháng 10 năm 1947, tại khu vực Rộc Dứa đã diễn ra một trận chiến không thể nào quên. Đội hình phục kích của ta rơi vào thế bất lợi khi súng trường cạn đạn, trong khi chiếc xe bọc thép AM của quân Pháp cứ lù lù tiến tới. Giữa trận địa khói lửa, tên chỉ huy giặc đứng trên xe, nghênh ngang quát lớn thách thức: “Việt Minh đâu?”.

Khi kẻ thù tưởng như đã làm chủ tình thế, thì từ góc bụi rậm, một bóng người cao lớn ôm chặt quả bom lao thẳng ra như một luồng ánh sáng. Đi cùng với bước chân lao vào cõi chết ấy là lời đáp trả đanh thép dội thẳng vào mặt lũ cướp nước:

“Việt Minh đây!”

Tiếng nổ rền trời ngay sau đó đã hất tung chiếc xe bọc thép, tiêu diệt gọn một trung đội lính Âu Phi sừng sỏ. Tiếng bom của Ngô Mây không chỉ bẻ gãy cuộc càn quét của địch mà còn là hồi kèn thúc quân, làm đảo ngược hoàn toàn cục diện, khiến kẻ thù hoảng loạn tháo chạy. Anh ngã xuống khi vừa tròn hai mươi ba tuổi – độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người, để lại chiếc khăn quàng đỏ vắt ngang ngọn cây như một chứng nhân cho lòng trung kiên bất diệt.

Sự hy sinh của Ngô Mây đã làm rúng động cả chiến trường lúc bấy giờ, trở thành ngọn đuốc tinh thần cho cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến cho Tổ quốc. Năm 1955, anh được Quốc hội truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngay trong đợt phong tặng đầu tiên.

Mấy mươi năm đã trôi qua, mảnh đất Phù Cát hoang tàn ngày ấy nay đã khoác lên mình màu xanh bình yên và vinh dự mang tên xã Ngô Mây. Người chiến sĩ ôm bom năm xưa đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương, nhưng tiếng thét “Việt Minh đây!” bên bờ suối Vối sẽ mãi là bài học vô giá về lòng tự tôn dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay sống sao cho xứng đáng với những khoảng trời hòa bình được đổi bằng máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn