NGÔ MÂY – NGƯỜI CẢM TỬ QUÂN TUỔI HAI MƯƠI BA
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Ngày 23 tháng 9 năm 1947, Phú Phong, Bình Định.
Chiến tranh đã phủ bóng lên quê hương. Trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, những người lính còn phải chiến đấu bằng những vũ khí rất thô sơ, nhưng trong họ lại có một thứ vũ khí mạnh hơn tất cả: ý chí không khuất phục.
Trận chiến hôm ấy diễn ra ác liệt. Quân địch dùng xe tăng và bộ binh tiến vào trận địa. Ngô Mây được giao nhiệm vụ mang bom ba càng – một loại vũ khí mà người lính phải áp sát mục tiêu bằng chính sinh mạng của mình.
Anh hiểu rõ điều đó. Nhưng anh vẫn nhận nhiệm vụ. Khi xe tăng địch tiến đến, Ngô Mây ôm quả bom lao về phía trước. Khoảng cách giữa người lính và chiếc xe tăng ngày một ngắn lại.
Không có thời gian để sợ hãi. Chỉ còn một lựa chọn. Ngô Mây lao thẳng vào chiếc xe tăng. Một tiếng nổ vang lên giữa trận địa. Chiếc xe tăng bị phá hủy. Người chiến sĩ trẻ cũng mãi mãi nằm lại. Anh hy sinh khi mới 23 tuổi.
Một đời người chưa kịp dài. Một tuổi trẻ chưa kịp đi qua hết những ước mơ bình dị. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, Ngô Mây đã chọn đứng về phía đồng đội, phía quê hương và phía độc lập.
Người ta gọi anh là cảm tử quân.
Nhưng phía sau hai chữ ấy không chỉ là sự hy sinh.
Đó là câu chuyện về một người thanh niên đã biết mình có thể không trở về, nhưng vẫn bước lên.
Ngô Mây – tuổi hai mươi ba hóa thành một tiếng nổ giữa chiến trường, để lại phía sau một ngọn lửa không bao giờ tắt. Một người lính ngã xuống. Một câu chuyện sống mãi.

