Ngô Mây: Người chiến sĩ cảm tử ôm bom ba càng lao vào xe tăng Pháp
Trên vùng đất Bình Định nắng gió, nơi những con sóng biển Đông ngày đêm vỗ vào ghềnh đá, có một người thanh niên đã làm nên huyền thoại bằng chính sinh mạng của mình. Đó là Ngô Mây, người chiến sĩ của "Đại đội Cảm tử quân", biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến.
Năm 1924, Ngô Mây chào đời tại Phù Cát, lớn lên giữa vòng tay bao bọc của quê hương và những câu chuyện về truyền thống bất khuất của dân tộc. Năm 1945, khi tiếng gọi của non sông vang lên, chàng trai trẻ không chút ngần ngại gia nhập Vệ quốc đoàn, bắt đầu hành trình dấn thân vào con đường giải phóng đất nước.
Thời điểm ấy, vũ khí của quân dân ta vô cùng thô sơ. Nhưng tinh thần thì không gì có thể lay chuyển. Ngô Mây được biên chế vào Đại đội Cảm tử quân. Vũ khí của họ, thứ vũ khí ám ảnh nhất, chính là quả "bom ba càng" tự chế. Đó không phải là một khẩu súng có thể bắn từ xa, cũng không phải là lá chắn bảo vệ. Bom ba càng là lời hứa của người sử dụng: ôm lấy mục tiêu, lao thẳng vào lòng địch và sẵn sàng hy sinh. Để cầm quả bom ấy trên tay, người chiến sĩ phải vượt qua nỗi sợ hãi bản năng của con người, phải coi cái chết nhẹ tựa lông hồng vì lý tưởng cao cả.
Ngày 14 tháng 12 năm 1947, bầu không khí trên đèo An Khê trở nên căng thẳng nghẹt thở. Quân Pháp, với đội hình xe cơ giới hùng hậu, hung hãn tiến đánh hòng bẻ gãy tuyến phòng thủ của quân ta. Hỏa lực của địch mạnh đến mức quân ta gặp nhiều khó khăn, tình thế vô cùng ngặt nghèo. Mùi thuốc súng khét lẹt quyện vào hơi lạnh của gió đèo. Đứng trước cảnh đồng đội đang dần bị áp đảo, Ngô Mây biết rằng thời khắc quyết định đã đến.
Ông ôm quả bom ba càng vào lòng, ánh mắt kiên định nhìn về phía những chiếc xe tăng đang gầm rú như những con quái vật sắt thép. Không một chút run sợ, ông bắt đầu hành trình "trườn" qua làn đạn như mưa. Mỗi tấc đất, mỗi bụi cỏ đều trở thành chỗ trú ẩn, nhưng cũng là thử thách cho ý chí. Đạn pháo xé toạc mặt đất xung quanh, tiếng gầm thét của quân địch như muốn nuốt chửng mọi âm thanh khác, nhưng Ngô Mây chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim mình – nhịp tim của một người đã quyết tâm hiến dâng tất cả.
Khi chiếc xe bọc thép đi đầu của địch lù lù tiến đến, Ngô Mây bất ngờ bật dậy từ vị trí mai phục. Đó là một khoảnh khắc ngưng đọng của thời gian. Giữa tiếng gầm rú của động cơ xe tăng, bóng hình chàng trai trẻ hiện lên hiên ngang, nhỏ bé nhưng vĩ đại. Ông lao thẳng như một tia chớp, mang theo quả bom ba càng lao vào tâm điểm của chiếc xe bọc thép.
"Ầm!"
Một tiếng nổ chói tai xé toang không gian, rung chuyển cả mặt đèo An Khê. Chiếc xe bọc thép của quân thù tan tành trong cột lửa. Sức công phá từ quả bom ba càng không chỉ phá hủy phương tiện cơ giới của địch, mà còn phá vỡ thế trận, khiến quân địch hoảng loạn, hàng chục tên bỏ mạng, cả đội hình tháo chạy tán loạn. Ngô Mây, người chiến sĩ anh hùng ấy, đã hòa mình vào đất mẹ trong khoảnh khắc vinh quang nhất.
Sự hy sinh của Ngô Mây không chỉ là sự mất mát một con người, mà là sự thăng hoa của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện của ông lan truyền khắp chiến trường Liên khu V, trở thành ngọn lửa bùng cháy, tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ, dân quân vững tay súng trong những ngày đen tối nhất của cuộc kháng chiến.
Ngày nay, khi nhìn lại trang sử hào hùng ấy, ta không khỏi xúc động trước sự hy sinh lặng lẽ nhưng vô cùng cao cả. Ngô Mây không phải là một vị thần, ông là một con người bình dị, một người con của Bình Định đã chọn cách đối diện với tử thần để giữ lấy hòa bình cho dân tộc. Sự hy sinh của ông đã trở thành tượng đài bất tử, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của tự do và lòng quả cảm.
Đèo An Khê giờ đây đã bình yên, tiếng gió vi vu trên ngọn đèo dường như vẫn còn kể mãi câu chuyện về người chiến sĩ cảm tử năm nào. Ngô Mây mãi mãi là bông hoa thép rực rỡ nhất trong vườn hoa thời lửa cháy, là biểu tượng ngời sáng của tinh thần Việt Nam trước bao sóng gió của lịch sử. Tấm gương của ông, như những vì sao trên bầu trời đêm, mãi là nguồn cảm hứng vô tận cho lòng yêu nước và ý chí quật cường của những người con đất Việt.



