NGÔ MÂY – NGƯỜI ÔM QUẢ BOM ĐI VỀ PHÍA LỬA
Có những người bước vào trận đánh với hy vọng trở về.Có những người bước vào trận đánh khi đã biết mình sẽ không trở lại.Ngô Mây thuộc về những người như thế....Sáng ngày 22 tháng 10 năm 1947.Rộc Dứa chìm trong màn sương mỏng.Con đường từ An Khê về phía đông bắc vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những bụi cây và tiếng suối chảy xa xa.Dọc hai bên đường, Đại đội quyết tử của Tiểu đoàn 50 đã vào vị trí từ lúc trời còn tối.Đại đội có 160 người.Nhưng vũ khí chỉ có vài khẩu súng trường, một khẩu trung liên FM.Còn lại là mã tấu, lựu đạn, chai xăng và những quả bom ba càng.Trong số năm quả bom nặng trĩu ấy, có một quả nằm trước mặt Ngô Mây.Ông đưa tay vuốt nhẹ lớp vải bọc ngoài quả bom.Một đồng đội nhìn ông, khẽ hỏi:“Mây… có sợ không?”Ngô Mây cười.Nụ cười hiền như một người nông dân vừa xong buổi cày.“Có chứ.”“Nhưng nếu mình không đánh…”“Thì quê mình sẽ còn cháy mãi.”...Ông sinh ra ở làng Vân Triêm.Một làng nghèo của Bình Định.Cha mất sớm.Từ nhỏ ông đã quen với việc gánh nước, làm ruộng, kiếm từng bữa ăn để phụ mẹ.Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, ông gia nhập Việt Minh.Rồi trở thành đội viên của “Đội tự vệ sắt”.Đối với ông, cầm vũ khí không phải để nổi tiếng.Mà để giữ lấy làng quê....Tiếng trinh sát chạy về.“Xe địch tới rồi!”Mọi người lập tức áp sát mặt đất.Từ phía xa, tiếng động cơ vang lên.Ngày càng gần.Ngày càng rõ.Đoàn xe cơ giới của quân Pháp xuất hiện giữa con đường đỏ bụi.Đi đầu là chiếc xe bọc thép.Phía sau là xe chở lính Âu Phi.Ngô Mây siết chặt cán bom.Người chỉ huy ra hiệu chờ.Đoàn xe lọt hẳn vào trận địa.Tiếng súng nổ.Khói bụi bốc lên.Quân Pháp lập tức phản kích dữ dội.Đạn quét rát hai bên đường.Chiếc xe cơ giới phía trước vẫn tiếp tục lao tới, cố mở đường cho đoàn xe phía sau.Nếu nó vượt qua được…Trận phục kích có thể thất bại.Ngô Mây nhìn chiếc xe đang tiến lại.Ông quay sang đồng đội lần cuối.“Các anh ở lại… đánh tiếp nhé.”Rồi ông đứng bật dậy.Ôm quả bom ba càng nặng hơn hai mươi ký.Lao thẳng về phía chiếc xe.Đạn địch bắn tới tấp.Đất tung lên quanh chân.Nhưng ông không dừng lại.Khoảng cách còn vài mét.Một mét.Rồi…Ông dùng hết sức mình ép chặt quả bom vào thân xe.Một tiếng nổ long trời.Chiếc xe cơ giới bốc cháy dữ dội.Lính Âu Phi trên xe bị tiêu diệt.Đoàn xe phía sau hỗn loạn.Đại đội quyết tử lập tức xung phong.Trận địa rung chuyển trong khói lửa....Khi tiếng súng dần lắng xuống, đồng đội chạy tới.Ngô Mây đã nằm lại bên chiếc xe cháy đen.Gương mặt ông vẫn hướng về phía trước.Như thể còn đang tiếp tục xung phong.Một chiến sĩ nghẹn ngào:“Mây ơi… thắng rồi…”Không ai trả lời.Chỉ có ngọn lửa trên xác xe vẫn bùng lên giữa Rộc Dứa....Tin về người cảm tử quân nhanh chóng lan khắp Khu 5.Người dân kể cho nhau nghe về chàng trai nghèo đã ôm bom lao vào xe địch.Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy tặng ông Huân chương Quân công hạng Nhì.Và nhiều năm sau, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng quân đội trong đợt phong đầu tiên.Nhưng có lẽ…Điều lớn lao nhất không nằm ở những tấm huân chương.Mà nằm ở chỗ:Một người nông dân nghèo, từng phải đi làm thuê từ nhỏ, đã dám lấy chính cuộc đời mình để chặn bước quân xâm lược.Ngô Mây không sống lâu.Ông chỉ có 23 năm tuổi đời.Nhưng 23 năm ấy đủ để tên ông được đặt cho những con đường, trường học và công viên trên khắp đất nước.Bởi có những con người không đo cuộc đời bằng số năm đã sống.Họ đo bằng khoảnh khắc đã làm thay đổi lịch sử.Và khoảnh khắc của Ngô Mây…Chính là khi ông ôm quả bom ba càng, bước về phía lửa.Để những người phía sau có thể bước tiếp trên con đường của độc lập và tự do.Thông điệp “Thời Hoa Lửa”:“Có những ngọn lửa chỉ cháy trong vài giây.Nhưng ánh sáng của nó có thể soi đường cho cả một dân tộc suốt nhiều thế hệ.”




