NGÔ MÂY - "QUẢ BOM SỐNG" Ở TÂY NGUYÊN*
Năm 1947, khi mới 22 tuổi, Ngô Mây đã là chiến sĩ đặc công gan dạ của Trung đoàn 108, hoạt động ở chiến trường Bình Định. Thời điểm đó, thực dân Pháp đóng đồn Dương Liễu ở Phù Cát, dùng tháp canh và lô cốt bắn phá, kìm kẹp nhân dân trong vùng. Đồn này án ngữ đường giao liên của ta, gây rất nhiều khó khăn cho bộ đội.
Tháng 10/1947, ta mở chiến dịch tiêu diệt đồn Dương Liễu. Đêm ngày 20/10, tổ đặc công gồm 3 người được giao nhiệm vụ phá hủy lô cốt đầu cầu. Ngô Mây xung phong ôm bộc phá lao lên. Nhưng hàng rào thép gai dày đặc, hỏa lực địch bắn xối xả khiến 2 đồng đội hy sinh, riêng anh bị thương nặng ở chân.
Biết không thể tiếp cận được lô cốt bằng cách thường, Ngô Mây đã ôm khối bộc phá 12kg, dùng hết sức tàn bò qua làn đạn. Khi đến chân tháp canh, không còn tay để điểm hỏa, anh nghiến răng, dùng răng cắn kíp, giật nụ xòe. Tiếng nổ long trời phá tan lô cốt mẹ, mở toang "cánh cửa thép" cho đại đội xung phong. Anh Ngô Mây đã hy sinh anh dũng ngay trên chiến hào, khi vừa tròn 22 tuổi.
Năm 1952, liệt sĩ Ngô Mây được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều trường học, đường phố ở Bình Định để thế hệ sau ghi nhớ.
Nhân chứng kể lại:
Bác Nguyễn Văn Tấn, sinh năm 1930, là đồng đội cùng Trung đoàn 108 với anh Ngô Mây.
Địa chỉ: Hiện bác Tấn sinh sống tại thôn Tân Định, xã Cát Hưng, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định.
Bác Tấn kể: "Hồi đó tụi tôi gọi Ngô Mây là 'thằng liều' vì nhiệm vụ nào nguy hiểm nhất nó cũng giành. Đêm đánh đồn Dương Liễu, nó nói với tôi: 'Tao mà không phá được cái lô cốt này thì tao không về'. Nó giữ lời thật... Đến giờ mỗi lần qua chỗ đồn cũ, tôi vẫn thấy như còn nghe tiếng bộc phá của nó nổ."



