"NGÔ MÂY – QUẢ BOM SỐNG TRÊN ĐƯỜNG 19"
Giữa cái nắng cháy da của vùng đất võ, có một người thanh niên đã tình nguyện biến thân mình thành vũ khí. Không cần súng lớn, không cần pháo đài, Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây đã ôm bom lao vào xe bọc thép của quân thù, dùng chính máu xương của mình để bẻ gãy ý chí xâm lược. Một sự hy sinh kiêu hùng, biến cái chết thành một đóa hoa lửa rực rỡ nhất giữa đại ngàn Tây Nguyên và dải đất miền Trung.
"Hồi đó, anh Ngô Mây nhà tôi hiền lắm, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng quắc cái chí hướng của người học võ. Anh đi bộ đội khi trong túi chẳng có gì ngoài lòng yêu nước và cái khăn tay mẹ thêu cho.
Vào một ngày cuối năm 1947, trên mặt trận đường 19 – An Khê, giặc Pháp cậy có xe bọc thép vây quét dữ dội. Đơn vị của anh Mây lúc bấy giờ vũ khí còn thô sơ lắm, chỉ có mấy khẩu súng kíp và lựu đạn tự chế. Để chặn đứng bước tiến của xe tăng địch, cần có một 'cảm tử quân' mang bom lao thẳng vào xích xe giặc. Khi đơn vị vừa phát động, anh Mây đã bước ra đầu tiên, gương mặt bình thản lạ thường. Anh bảo: 'Để tôi đi, tôi nhỏ người, dễ luồn lách qua làn đạn'...
Đêm trước khi ra trận, anh Mây ngồi lại với anh em đồng đội, anh cười bảo nếu có hy sinh thì cũng là chuyện thường, chỉ thương mẹ già ở quê Cát Chánh. Anh cẩn thận gói ghém mấy kỷ vật gửi về cho gia đình, rồi chuẩn bị cho mình một tinh thần thép.
Sáng hôm ấy, khói lửa mù mịt cả một góc trời. Khi chiếc xe bọc thép của giặc Pháp gầm rú tiến tới, giữa làn mưa đạn xối xả, bóng dáng anh Mây vụt lên như một con lốc. Anh ôm chặt quả bom bom càng (loại bom tự chế đánh gần) lao thẳng vào gầm xe địch. Một tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng! Khói đen bốc cao, chiếc xe bọc thép khổng lồ của giặc khựng lại, cháy rụi. Anh Mây đã hóa thân vào đất đá, vào ngọn cỏ của đường số 19 anh hùng.
Kẻ thù bàng hoàng trước sự gan lì của người lính Việt Nam. Còn với dân làng Cát Chánh chúng tôi, cái tên Ngô Mây đã trở thành một biểu tượng. Mỗi khi đi ngang qua những vườn dừa xanh mướt hay những cánh đồng muối trắng ở Bình Định, tôi lại thấy như có bóng dáng anh ở đó. Anh không mất đi, anh chỉ hóa thành hồn thiêng của đất võ, nhắc nhở thế hệ sau rằng: 'Đời người có thể ngắn, nhưng lòng yêu nước thì phải dài vô tận'."
Ø Thông điệp: Hòa bình hôm nay được xây đắp từ những "khúc tráng ca" bằng xương máu như thế. Đừng chỉ xúc động, hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.



