Ngô Minh Mậu
Ngày ra quân
Sáng hôm ấy, nắng vàng rực rỡ trên doanh trại. Anh mặc bộ quân phục cũ kỹ đã phai màu, đứng nghiêm trong hàng quân lần cuối. Tiếng hô “Nghiêm!” vang vọng. Tim anh đau nhói khi chào cờ lần cuối.
Hai năm quân ngũ trôi qua như một cuốn phim tua nhanh. Anh nhớ ngày đầu chân rộp vì hành quân, nhớ những đêm khóc thầm vì nhớ nhà, nhớ những lần bị mắng vì sai sót, và nhớ cả những tiếng cười giòn tan bên đồng đội.
Khi chỉ huy đọc lệnh ra quân, anh ôm chặt từng người bạn. Người thì khóc, người thì cười, nhưng ai cũng không giấu được nỗi buồn. Thắng – thằng bạn thân – ôm anh thật chặt: “Nhớ lên Quảng Nam thăm tao nhé. Tao mời mày ăn gà đồi thật nhiều.”
Xe đưa anh ra ga. Anh quay lại nhìn doanh trại lần cuối: hàng cây thẳng tắp, bãi tập rộng lớn, hầm trú mưa, và lá cờ đỏ bay trong gió. Nước mắt anh rơi. Anh ra quân không chỉ mang theo bằng khen và kỷ niệm, mà còn mang theo một phiên bản trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và biết quý trọng cuộc sống hơn.
Về đến nhà, mẹ ôm anh khóc nức nở. Anh thì thầm: “Con đã về. Con đã lớn rồi mẹ ạ.”



