Cựu chiến binh

Ngô Minh Nhật

Ninh Bình12/05/2026Ngô Minh Nhật (Đoàn xã Yên Cường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Áo dài trắng

Ngày bế giảng lớp 12, Hà lần đầu tiên mặc áo dài trắng. Chiếc áo may vừa vặn, ôm lấy dáng người mảnh mai của cô. Hà run run bước lên sân khấu nhận hoa dưới hàng trăm ánh mắt. Tiếng vỗ tay rầm rộ nhất đến từ Việt – cậu bạn suốt ba năm hay trêu chọc cô đủ điều.

Việt ngồi hàng ghế đầu, vỗ tay đến đỏ cả tay. Cậu là “thằng quậy” nổi tiếng lớp, hay kéo Hà đi trốn học ăn kem, hay giật dây buộc tóc cô. Nhưng cũng chính cậu là người lặng lẽ chở Hà về khi cô bị ốm, là người thức khuya giải bài toán giúp cô.

Tối hôm đó, sau buổi lễ, Việt dắt xe đạp cũ đến trước cổng trường. “Đi dạo một vòng hồ Tây cho mát không?” Hà ngập ngừng nhưng gật đầu. Chiếc áo dài trắng bay trong gió heo may se lạnh. Việt đạp chậm rãi dọc bờ hồ, ánh đèn đường vàng lung linh phản chiếu trên mặt nước.

Họ dừng xe bên một gốc cây cổ thụ. Việt cởi áo khoác khoác lên vai Hà. “Cậu lạnh không?” “Không… mà sao hôm nay cậu im lặng thế?” Hà hỏi khẽ.

Việt nhìn xuống mặt hồ, giọng trầm hơn thường ngày: “Ba năm qua, tao hay trêu mày vì… tao không biết cách nói khác. Hôm nay mày mặc áo dài đẹp quá. Tao đột nhiên sợ mai này mày đi xa, tao không còn cơ hội trêu mày nữa.”

Hà cúi đầu, má đỏ bừng. Cô thì thầm: “Cảm ơn cậu… vì đã làm ba năm qua của mình vui vẻ và… ý nghĩa nhất.”

Họ ngồi bên hồ rất lâu. Không cần nói nhiều. Chỉ có tiếng lá xào xạc và nhịp tim đang rung động. Khi đưa Hà về, Việt dừng xe trước ngõ, nhìn cô một lúc lâu rồi nói: “Chúc mày vào được trường mơ ước. Dù sau này thế nào, tao vẫn tự hào vì từng là bạn cùng lớp với cô gái mặc áo dài trắng hôm nay.”

Chiếc áo dài trắng ấy, Hà cất giữ cẩn thận trong tủ. Mỗi lần nhìn lại, cô vẫn nhớ mùi gió hồ Tây, tiếng xe đạp cũ kêu cót két, và chàng trai hay trêu chọc đã âm thầm yêu thương cô suốt thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngô Minh Nhật | Câu chuyện thời hoa lửa