Ngô Minh Trị: Ngọn Đuốc Kiên Trung Bên Dòng Vàm Cỏ
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" chống Mỹ cứu nước, Long An là mảnh đất trung dũng kiên cường, nơi mỗi bờ kênh, rặng dừa nước đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người chiến sĩ cách mạng. Giữa chiến trường miền Đông gian khổ ấy, Ngô Minh Trị (chiến sĩ đặc công thuộc lực lượng vũ trang tỉnh Long An) đã viết nên một câu chuyện bất tử về tình đồng đội và lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" chống Mỹ cứu nước, Long An là mảnh đất trung dũng kiên cường, nơi mỗi bờ kênh, rặng dừa nước đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người chiến sĩ cách mạng. Giữa chiến trường miền Đông gian khổ ấy, Ngô Minh Trị (chiến sĩ đặc công thuộc lực lượng vũ trang tỉnh Long An) đã viết nên một câu chuyện bất tử về tình đồng đội và lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, Ngô Minh Trị sớm tham gia vào lực lượng đặc công — lực lượng mũi nhọn chuyên thực hiện những trận đánh luồn sâu, "xuất quỷ nhập thần" vào lòng địch. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng quả cảm, anh đã cùng đồng đội thực hiện nhiều trận tập kích táo bạo, bẻ gãy nhiều trận càn quét và phá hủy nhiều kho tàng, đồn bốt của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Mùa khô năm 1968, trong bối cảnh chiến sự diễn ra vô cùng khốc liệt sau đợt tổng tiến công Tết Mậu Thân, địch tăng cường lùng sục, phong tỏa gắt gao các cửa ngõ giao thông và căn cứ của ta. Trong một chuyến công tác bí mật vượt sông Vàm Cỏ để chuyển vũ khí và đưa cán bộ tiếp cận vùng ven đô thị, tổ đặc công của Ngô Minh Trị không may bị lọt vào ổ phục kích của một tiểu đoàn địch có tàu chiến và trực thăng yểm trợ.
Địch cậy đông, bắn xối xả nhằm bao vây và bắt sống toàn bộ tổ công tác. Tiếng đạn pháo cày nát các bãi sậy, khói lửa ngút trời. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi một số đồng đội đã bị thương và lượng đạn dược không còn nhiều, Ngô Minh Trị nhận ra rằng: Nếu không có người ở lại kìm chân địch, cả tổ sẽ bị tiêu diệt và tài liệu mật sẽ rơi vào tay giặc.
Không một chút do dự, Ngô Minh Trị tình nguyện ở lại bám trụ bên bờ kinh, nhường đường rút lui cho các đồng chí của mình. Anh ôm khẩu súng tiểu liên cùng vài quả lựu đạn còn lại, chủ động nổ súng đánh lạc hướng, thu hút toàn bộ hỏa lực của quân địch về phía mình.
Một mình đối đầu với hàng chục tên giặc, Ngô Minh Trị mưu trí di chuyển qua từng gốc cây, bờ đất để tạo thế trận giả như có cả một trung đội đang đánh trả. Anh lần lượt bẻ gãy các đợt áp sát của địch, tiêu diệt nhiều tên giặc, kéo dài thời gian quý báu để đồng đội đưa thương binh và tài liệu mật rút lui an toàn qua sông.
Địch điên cuồng trút bão đạn vào vị trí của anh. Ngô Minh Trị bị thương nặng ở chân, không thể di chuyển được nữa nhưng anh vẫn kiên cường tựa lưng vào một gốc cây bình bát, tiếp tục nổ súng cho đến viên đạn cuối cùng. Khi quân địch tưởng anh đã chết và liều lĩnh bò vào định bắt sống, Ngô Minh Trị đã dùng chút sức tàn cuối cùng giật chốt quả lựu đạn cuối cùng, hy sinh anh dũng và kéo theo những tên giặc xung quanh.
Ngô Minh Trị ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh, nhưng sự hy sinh của anh đã bảo vệ vẹn toàn cho đồng đội và tổ chức. Tấm gương "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", dùng thân mình làm lá chắn của Ngô Minh Trị mãi là ngọn đuốc rực sáng bên dòng Vàm Cỏ Đông, biểu tượng cho khí phách kiên trung của người chiến sĩ đặc công thời hoa lửa.



