Ngô Ngọc Bỉnh – Từ người lính đến người cán bộ gần dân
Ngô Ngọc Bỉnh tham gia hoạt động cách mạng từ thời chống Pháp. Sau đó, ông tiếp tục trải qua nhiều năm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi đất nước thống nhất nhưng nhiệm vụ bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế đặt ra những yêu cầu mới, ông lại tiếp tục lên đường.
Tại Campuchia, ông làm nhiệm vụ chuyên gia ở tỉnh Kampong Speu. Đây là giai đoạn gắn với những nhiệm vụ phức tạp sau chiến tranh, trong đó không chỉ có yêu cầu bảo đảm an ninh, mà còn có yêu cầu hỗ trợ bạn từng bước ổn định đời sống và xây dựng chính quyền. Kinh nghiệm nhiều năm gắn bó với cơ sở giúp ông hiểu rằng công việc muốn đạt hiệu quả phải bắt đầu từ việc hiểu người dân.
Sau khi trở về Việt Nam, ông tiếp tục công tác và giữ nhiều vị trí, trong đó có Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Vĩnh Long. Đặc biệt, khi đã ở tuổi đáng lẽ có thể nghỉ ngơi, ông vẫn nhận nhiệm vụ thành lập Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo của tỉnh. Ông đi đến nhiều xã, nhiều ấp, tìm hiểu từng hoàn cảnh và tìm cách huy động nguồn lực để hỗ trợ.
Điều tạo nên dấu ấn của ông không chỉ là những con số hỗ trợ, mà là cách ông tiếp cận người dân. Theo bài viết của Trung ương Đoàn, ông có thể đi xe máy, đi xe ôm hoặc đi bộ nhiều cây số vào những vùng quê khó khăn. Mục đích không đơn thuần là trao tiền hay quà mà để hiểu hoàn cảnh thực tế, tâm tư và nhu cầu của từng người.
Từ trải nghiệm chiến tranh đến công việc dân vận thời bình, ông luôn giữ một nguyên tắc: muốn làm việc có hiệu quả phải gần dân. Chính sự gần gũi ấy giúp những chủ trương hỗ trợ cộng đồng trở nên thiết thực hơn.
Câu chuyện của Ngô Ngọc Bỉnh cho thấy “thời hoa lửa” không kết thúc khi tiếng súng ngừng. Những phẩm chất hình thành trong chiến tranh – kỷ luật, trách nhiệm, gần dân, đặt lợi ích chung lên trước – vẫn có thể trở thành động lực xây dựng quê hương trong thời bình.



