Cựu chiến binh

Ngõ nhỏ nhớ tình đồng đội

Con ngõ nhỏ ở khu 3, xã Thanh Thủy, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ mỗi độ hè về lại rực lên màu hoa phượng. Giữa sắc đỏ ấy, căn nhà cấp bốn của bác Trần Văn Bình – một thương binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – lặng lẽ nép mình bên hàng cau già. Với tôi, một đoàn viên thanh niên của xã, nơi ấy luôn gợi lên nhiều cảm xúc thiêng liêng khó tả.

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Thu Hiền (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngõ nhỏ nhớ tình đồng đội

Bác Bình sinh năm 1950, lớn lên trong những năm tháng quê hương còn nghèo khó. Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, bác xung phong nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác từng chiến đấu tại chiến trường miền Trung – nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.

Trong một trận càn ác liệt năm 1972, bác Bình bị thương nặng do mảnh bom, để lại thương tật vĩnh viễn ở tay phải. Sau nhiều tháng điều trị, bác buộc phải rời quân ngũ khi cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn. Ngày trở về quê hương Thanh Thủy, bác mang theo nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, bởi nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Cuộc sống đời thường của bác Bình sau chiến tranh không hề dễ dàng. Với thân thể không còn lành lặn, bác vẫn cố gắng lao động, nuôi dạy con cái nên người. Bác thường nói giản dị: “Mình còn sống là còn phải sống cho xứng với những người đã hi sinh.” Chính nghị lực ấy đã giúp bác vượt qua bệnh tật, trở thành tấm gương sáng trong thôn xóm.

Mỗi khi hoa phượng nở đỏ trước ngõ, bác Bình lại trầm ngâm nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường. Màu hoa đỏ, với bác, không chỉ là ký ức học trò, mà còn là màu của máu, của sự hi sinh thầm lặng vì độc lập, tự do của dân tộc.

Là đoàn viên thanh niên, được lắng nghe câu chuyện của bác, tôi càng thấu hiểu giá trị của hòa bình hôm nay. Những con đường yên bình, những mùa hè rộn rã tiếng cười nơi xã Thanh Thủy được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả một phần thân thể của các anh thương binh như bác Bình.

Giữa thời hoa đỏ, tôi tự nhắc mình phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, tích cực học tập, rèn luyện và cống hiến, để sự hi sinh của các thế hệ cha anh không bao giờ trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn