Ngô Quốc Vinh
Ở xóm Đầm Dín, xã Phú Lạc, có một người lính đã lặng thầm góp sức mình trong những năm tháng đầy thử thách – ông Ngô Quốc Vinh, sinh năm 1958. Năm 1976, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ nặng nề, ông lên đường nhập ngũ. Trong màu áo lính, ông trở thành chiến sĩ của Trung đoàn Thông tin 601, Quân khu 1, đóng quân tại khu vực Đồng Bẩm – Núi Voi (Đồng Hỷ).
“GIỮ MẠCH SỐNG NƠI NÚI VOI”
Ở xóm Đầm Dín, xã Phú Lạc, có một người lính đã lặng thầm góp sức mình trong những năm tháng đầy thử thách – ông Ngô Quốc Vinh, sinh năm 1958.
Năm 1976, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ nặng nề, ông lên đường nhập ngũ. Trong màu áo lính, ông trở thành chiến sĩ của Trung đoàn Thông tin 601, Quân khu 1, đóng quân tại khu vực Đồng Bẩm – Núi Voi (Đồng Hỷ).
Với cương vị tiểu đội trưởng thông tin liên lạc, ông đảm nhận nhiệm vụ giữ cho các đường dây thông tin luôn thông suốt.
Ở bất cứ hoàn cảnh nào, thông tin vẫn là “mạch sống”. Một mệnh lệnh chậm đi, một tín hiệu gián đoạn… đều có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Những ngày tháng ấy, công việc của ông không hề nhẹ nhàng.
Đó là những lần băng rừng, leo dốc để kiểm tra đường dây. Là những đêm tối phải lần theo từng sợi cáp trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.
Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất… là một lần đường dây bị đứt giữa lúc đang cần liên lạc gấp.
Không chần chừ, ông Ngô Quốc Vinh lập tức cùng đồng đội lên đường. Địa hình trơn trượt, trời tối, nhưng thời gian không cho phép do dự.
Ông lần theo từng đoạn dây, từng bước một giữa núi rừng.
Cuối cùng, ông tìm được điểm đứt.
Không có nhiều thời gian…
Bằng sự bình tĩnh và kinh nghiệm, ông nhanh chóng nối lại đường dây trong điều kiện khó khăn.
Khoảnh khắc tín hiệu được khôi phục… cũng là lúc nhiệm vụ hoàn thành.
Một công việc tưởng chừng rất nhỏ… nhưng lại giữ vững “mạch sống” của cả đơn vị.
Những năm tháng ấy, ông và đồng đội đã lặng lẽ làm việc như thế – không ồn ào, không kể công, nhưng luôn sẵn sàng đối mặt với khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1978, ông xuất ngũ, trở về quê hương Đầm Dín. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về những ngày tháng nơi Núi Voi vẫn luôn in đậm trong tâm trí.
Ông không kể nhiều, nhưng mỗi câu chuyện đều toát lên niềm tự hào – tự hào vì đã góp phần giữ vững sự thông suốt, góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Câu chuyện của ông Ngô Quốc Vinh giúp chúng ta hiểu rằng: Có những chiến công không đến từ tiếng súng, Mà đến từ những đường dây thầm lặng…
Nơi những người lính giữ cho cả một chiến trường luôn kết nối.



