Ngô Quyền
Lịch sử dân tộc Việt Nam có những khoảnh khắc mà chỉ một quyết định, một trận đánh, cũng đủ để đổi thay vận mệnh của cả nghìn năm. Giữa dòng chảy dài đằng đẵng của thời Bắc thuộc, khi đất nước chìm trong bóng tối của ách đô hộ phương Bắc, dân tộc ta đã chờ đợi một con người đủ trí tuệ và bản lĩnh để mở ra con đường tự chủ. Và con người ấy đã xuất hiện vào thế kỷ X, mang theo khát vọng độc lập cháy bỏng: Ngô Quyền.
Ngô Quyền sinh ra tại Đường Lâm – vùng đất giàu truyền thống quật cường. Ông trưởng thành trong thời kỳ loạn lạc, khi chính quyền đô hộ phương Bắc suy yếu nhưng vẫn nuôi tham vọng thống trị lâu dài. Chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, đất nước bị chà đạp, Ngô Quyền sớm hình thành ý chí đánh đuổi ngoại xâm, giành lại quyền làm chủ cho dân tộc.
Biến cố lớn của lịch sử xảy ra khi Kiều Công Tiễn phản bội, cầu cứu nhà Nam Hán, mở đường cho quân xâm lược tràn vào bờ cõi. Trước nguy cơ ấy, Ngô Quyền không chần chừ. Ông nhanh chóng tập hợp lực lượng, trừng phạt kẻ phản quốc, đồng thời chuẩn bị cho cuộc đối đầu quyết liệt với đạo quân xâm lược từ phương Bắc.
Nhà Nam Hán với đội thủy quân mạnh, tiến vào nước ta theo đường biển, men theo cửa sông Bạch Đằng. Trước thế giặc hùng hậu, Ngô Quyền không chọn cách đối đầu trực diện. Ông quan sát kỹ quy luật thủy triều, nắm vững địa hình sông nước, từ đó nghĩ ra một kế sách táo bạo nhưng đầy sáng tạo: cho đóng những cọc gỗ lớn, vót nhọn, cắm ngầm dưới lòng sông, chờ thời cơ quyết định.
Ngày diễn ra trận đánh, nước triều dâng cao, che lấp toàn bộ bãi cọc. Quân Nam Hán chủ quan tiến sâu vào cửa sông, tin rằng có thể dễ dàng áp đảo lực lượng kháng cự. Khi đoàn thuyền giặc lọt hẳn vào trận địa, quân ta vừa đánh vừa rút, nhử địch tiến sâu hơn. Đến lúc thủy triều rút mạnh, những hàng cọc nhọn hiện lên, đâm thủng thuyền chiến của quân xâm lược, khiến đội hình địch rối loạn.
Đó là khoảnh khắc lịch sử. Từ hai bên bờ sông, quân dân ta đồng loạt phản công. Tiếng trống trận dội vào núi sông, gươm giáo va vào nhau giữa làn khói lửa mịt mù. Thủy quân Nam Hán hoảng loạn, thuyền vỡ, quân chết đuối la liệt. Hoàng tử Hoằng Tháo bị giết, đạo quân xâm lược tan tác, buộc vua Nam Hán phải ôm hận rút quân.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không chỉ là một thắng lợi quân sự. Đó là cột mốc vĩ đại, khép lại hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ lâu dài cho dân tộc Việt Nam. Từ sau trận đánh ấy, lịch sử Việt Nam sang trang mới, với niềm tin mạnh mẽ vào sức mạnh của chính mình.
Sau chiến thắng, Ngô Quyền lên ngôi vua, xây dựng chính quyền độc lập, đặt nền móng cho nhà nước tự chủ đầu tiên của người Việt sau nhiều thế kỷ bị đô hộ. Dù triều đại của ông tồn tại không lâu, nhưng giá trị lịch sử mà Ngô Quyền để lại là vô cùng to lớn. Ông không chỉ là vị vua khai sáng, mà còn là người đặt viên gạch đầu tiên cho truyền thống giữ nước bằng trí tuệ và bản lĩnh của dân tộc.
Dòng sông Bạch Đằng hôm nay vẫn chảy, mang theo phù sa và ký ức của lịch sử. Nhưng trong lòng con sông ấy, chiến công của Ngô Quyền vẫn còn vang vọng. Đó là lời nhắc nhở về một thời khắc mà dân tộc Việt Nam đã đứng lên, bằng trí tuệ và lòng quả cảm, để tự tay mở cánh cửa độc lập cho mình.



