NGÔ QUYỀN ( NGÔ VƯƠNG): VUA TỔ PHỤC HƯNG DÂN TỘC
NGÔ QUYỀN ( NGÔ VƯƠNG): VUA TỔ PHỤC HƯNG DÂN TỘC
Mỗi ngày đi qua con phố Ngô Quyền, lòng tôi lại dâng lên một niềm tự hào về vị anh hùng dân tộc, người mà đã chấm dứt hơn 1000 năm Bắc thuộc bằng trận đánh lịch sử Bạch Đằng năm 938 bằng một kế hoạch chiến đấu dầy mưu trí và chắc chắn thắng. Ông không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc, mưu trí mà còn đặt nền móng, mở ra một thời kỳ độc lập, tự do cho dân tộc.
Dòng người tấp nập trên phố nhưng ít ai có thể chú ý đến tâm biển tên con phố nhỏ bé nhưng lại mang tên một vị vua tài ba và mưu trí – Ngô Quyền. Hình ảnh “Tiền Ngô Vương” quyết đoán, mạnh mẽ trong việc dẹp loạn và chủ động đón đánh giặc là niềm tự hào sâu sắc và đáng nể phục. Mỗi lần nhìn lên bảng tên đường, tôi lại tưởng tượng về trận thủy chiến mà ai ai cũng biết ấy, nơi mà những cọc gỗ đầu sắt đã tạo nên “đại võ công” vang dội nghìn thu.
Người anh hùng lịch sử này sinh năm 898 và mất năm 944, quê ông ở xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội hiện nay. Vào năm 937, khoảng thời gian mà ngay sau khi chủ tướng Dương Đình Nghệ bị sát hại, Ngô Quyền không thể đứng yên được liền kéo quân ra Bắc, tiến công thành Đại La, diệt trừ Kiều Công Tiễn. Vì cớ đó mà Vua Nam Hán cho quân xâm lược ta lần thứ hai.
Tại sông Bạch Đằng ấy, Ngô Quyền và các tướng lĩnh bàn bạc và thông qua một kế hoạch chiến đấu táo bạo và mới lạ khiến cho tôi cẩm thấy vừa thích thú và vừa khâm phục.
Bấy giờ đã là cuối năm 938, Ngô Quyền cho một toán thuyền nhỏ nhẹ ra đánh nhử quân giặc vào của sông, lúc này nước triều đang dâng lên cao. Cuộc chiến đấu diễn ra hoàn toàn đúng như dự trù và tính toán của Ông đã vạch ra. Đến đây tôi phải rùng mình với sự tài trí của ông khi có lẽ mọi việc diễn ra lúc này dường như đã xảy ra trong tâm trí của ông trước đó rồi vậy.
Khi nước triều rút Ngô Quyền hạ lệnh dốc toàn lực lượng đánh ngược trở lại, quân địch chống cự không nổi phải tháo chạy ra biển. Nhưng nước triều rút nhanh, bãi cọc dần nhô lên, quân ta đánh mạnh xuống, quân mai phục hai bên bờ đánh tạt ngang khiến quân giặc rối loạn mà xô vào bãi cọc nhọn, vỡ tan. Quân địch bỏ thuyền nhảy xuống sông, phần bị giết, phần còn lại thì chết đuối, thiệt hại quá nửa. Hoằng Tháo (con trai của vua Nam Hán và là tướng lĩnh của đội quân Nam Hán) cũng phải bỏ mạng trong đám tán quân.
Ông thật nhạy bén khi lợi dụng được cả thời tiết lẫn địa dình có lợi cho quân ta, tạo nên được thế mạnh và đánh sập mưu đồ xâm lược của quân giặc, giành thắng lợi bằng một trận mai phục trên sông. Sau chiến thắng đó, Ngô Quyền lên ngôi vua, chọn Cổ Loa làm kinh đô nước Việt vào năm 939 và ông làm vua đến năm 944 thì qua đời.
Sự thông minh, tài trí vẹn toàn và mưu lược của Ngô Quyền đã khiến cho tôi cảm thấy đây không chỉ là một bài lịch sử bắt buộc và khô khan mà còn là biểu tượng của tinh thần bất khuất mà thế hệ trẻ như chúng tôi ngày hôm nay và mai sau nữa cần ghi nhớ thật kỹ. Con đường mang tên ông đi qua từng ngày, từng phút không chỉ ghi tên một vị anh hùng mà còn ghi lên đó cả một giai đoạn, một quá trình vất vả, gian khổ để đến ngày hôm nay khiến tôi bồi hồi nhớ về căn nguyên của nó.
Tên của ông đặt là tên của một con phố, một con đường như là lời nhắc nhở thế hệ sau về lòng dũng cảm, tài thao lược và nên độc lập, tự do mà ông đã gây dựng cho non sông Việt Nam. Con đường mang tên ông cho đến ngày hôm nay vẫn tấp nập, yên bình và đang phát triển mạnh mẽ. Đây như là một sự khẳng định vững chắc cho hòa bình mà ông đã dùng trí tuệ và sức lực của ông đẻ giành lại. Cảm giác tự hào ấy lại dâng lên trong tôi khi nghĩ về con người vĩ đại và đầy khí chất, người anh hùng không chỉ giỏi võ nghệ mà còn một tầm nhìn chiến lược đúng đắn, lớn lao, đặt nền móng cho nước Việt tự cường.



