Ngô Quyền – Người Anh Hùng Dệt Nên Kỳ Tích Sông Bạch Đằng
Trong suốt chiều dài hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng kiến biết bao trang sử hào hùng. Nhưng có lẽ, dấu mốc chói lọi nhất, mở ra bước ngoặt vĩ đại nhất cho vận mệnh dân tộc chính là chiến thắng Bạch Đằng năm 938 dưới sự lãnh đạo tài ba của Ngô Quyền – vị vua đã vĩnh viễn chấm dứt hơn một thiên niên kỷ Bắc thuộc đen tối, đặt nền móng cho kỷ nguyên độc lập tự chủ lâu dài.
Vào những năm cuối thế kỷ thứ X, dải đất nước ta đứng trước thử thách ngàn cân treo sợi tóc. Tên phản thần Kiều Công Hãn sau khi ám hại Tiết độ sứ Dương Đình Nghệ đã hoảng sợ trước làn sóng phẫn nộ của quân dân, hèn nhát rước quân Nam Hán sang xâm lược. Nhân cơ hội ấy, Vua Nam Hán liền sai con trai là Vạn Vương Hoằng Tháo chỉ huy một đạo đại dịch thủy binh rầm rộ tiến sang phương Nam.
Đứng trước nguy cơ mất nước, Ngô Quyền – người con kiệt xuất của vùng đất Đường Lâm, lúc bấy giờ đang trấn giữ Ái Châu – đã nhanh chóng hội quân tiến ra Bắc. Với sự quyết đoán và tầm nhìn chiến lược, ông lập tức ra tay trừng trị kẻ phản bội Kiều Công Hãn, dập tắt mối lo nội phản. Nhìn về phía cửa biển, Ngô Quyền nhận định cục diện bằng một trí tuệ quân sự sắc sảo: Hoằng Tháo chỉ là một kẻ kiêu ngạo, quân sĩ từ xa đến mệt mỏi, lại mất đi kẻ làm nội ứng thì nhất định sẽ hoảng loạn. Lấy sức khỏe đánh kẻ mệt mỏi, ta tất thắng!
Am hiểu sâu sắc quy luật thủy triều của dòng sông Bạch Đằng, Ngô Quyền đã sáng tạo nên một trận đồ tác chiến độc nhất vô nhị trong lịch sử chiến tranh. Ông cho quân sĩ vào rừng đẽo gọt hàng vạn cây gỗ lớn, vót nhọn và bọc sắt cứng ở đầu, rồi bí mật cắm ngầm dưới lòng sông ở những vị trí hiểm yếu. Trận địa cọc nhọn ẩn mình dưới làn nước sâu, như một chiếc bẫy tử thần âm thầm chờ đợi quân thù.
Một ngày mùa thu năm 938, đoàn chiến thuyền đồ sộ của quân Nam Hán hung hăng giương buồm tiến vào cửa sông Bạch Đằng khi thủy triều đang lên cao. Ngô Quyền cho các thuyền nhỏ nhẹ ra ra mặt khiêu chiến, rồi giả vờ thua chạy rút sâu vào nội đầm. Hoằng Tháo trúng kế, đắc ý thúc đại quân hăm hở đuổi theo. Đến khi thủy triều đạt đỉnh và bắt đầu rút mạnh, Ngô Quyền bất ngờ phát lệnh tổng phản công.
Quân Đại Việt từ hai bên bờ và các nẻo đường thủy đổ ra đánh vỗ mặt như thác vỡ bờ. Quân Nam Hán rối loạn, hoảng sợ tháo chạy ra hướng biển. Đúng lúc này, dòng nước rút nhanh làm trỗi dậy bãi cọc nhọn hoắt. Những chiếc thuyền chiến nặng nề của giặc bị đâm thủng đáy, va vào bãi cọc vỡ tan tành và lật úp liên tục. Tiếng kêu khóc, tiếng binh khí va chạm lẫn trong tiếng sóng gầm cuộn đỏ ngầu máu giặc. Chỉ trong chưa đầy một ngày, toàn bộ quân xâm lược bị tiêu diệt, tướng giặc Hoằng Tháo bỏ mạng tại trận.
Năm 939, Ngô Quyền chính thức xưng Vương, bỏ chức Tiết độ sứ của phương Bắc, đóng đô tại Cổ Loa, khôi phục lại nền tự chủ cho dân tộc. Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không chỉ là một trận đại thắng quân sự lừng lẫy, mà còn là bản tuyên ngôn độc lập bằng máu và thép của người Việt.
Hàng nghìn năm đã trôi qua, dòng sông Bạch Đằng vẫn êm đềm chảy vào biển lớn, nhưng khí thế kiên cường và trí tuệ đỉnh cao của Ngô Quyền vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường. Tên tuổi của ông đã khắc sâu vào tâm khảm muôn đời người dân Việt Nam – vị "Vua của các vua", người dệt nên kỳ tích immortal cho non sông đất Việt.


