Bài viết

“NGÔ QUYỀN – TRẬN ĐÁNH CỦA NHỮNG CỌC GỖ VÀ NIỀM TỰ HÀO NÀN NĂM ĐỘC LẬP”

Phía sau lớp sóng bạc đầu của dòng sông Bạch Đằng lịch sử, có một vị chủ soái tài ba đã biến những thân cây rừng thành "thiết binh" dưới lòng sông. Ngô Quyền – người con đất Đường Lâm – đã dùng mưu lược tài tình để nhấn chìm tham vọng của quân Nam Hán, mở ra cánh cửa hy vọng cho một kỷ nguyên độc lập tự chủ vĩnh viễn của dân tộc Việt sau nghìn năm tăm tối.

Gia Lai13/05/2026DƯƠNG NGUYỄN HOÀI ĐAN (Chi đoàn: 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội dung câu chuyện: "Ngày ấy, phương Bắc cậy mạnh, vua Nam Hán sai con trai là Hoằng Tháo dẫn hàng vạn quân thủy theo đường biển tiến vào xâm lược nước ta. Lúc bấy giờ, lòng người xao động lắm. Kẻ thù có chiến thuyền to như ngôi nhà, quân đông như kiến cỏ, lại trang bị giáp sắt sáng choang. Nhiều người lo lắng bảo nhau: 'Sức mình như trứng chọi đá, làm sao cản nổi chí lớn của giặc phương Bắc?'.

Thế nhưng, Tiết độ sứ Ngô Quyền – một người có đôi mắt uy nghiêm như mãnh hổ – đã quả quyết trước quân sĩ: 'Hoằng Tháo là đứa trẻ dại, đem quân từ xa đến, mệt mỏi lại chưa hiểu địa thế nước ta. Nếu ta biết tận dụng cái thế của trời đất, dùng mưu mà đánh thì quân giặc dẫu mạnh đến đâu cũng phải tan xác!'.

Ngô Quyền không dùng gươm giáo đối chọi trực diện ngay từ đầu. Ông truyền lệnh cho quân sĩ lên rừng, đốn hàng vạn cây gỗ lim, gỗ sến to khỏe, vót nhọn đầu rồi bọc sắt cứng. Giữa những đêm trăng khuyết, hàng ngàn binh sĩ cùng dân chài đã bí mật đóng những chiếc 'răng thép' khổng lồ ấy xuống lòng sông Bạch Đằng tại những điểm hiểm yếu.

Vị chủ soái nhìn dòng nước lên xuống mỗi ngày và cười bảo: 'Bạch Đằng không chỉ có nước, Bạch Đằng còn có linh hồn. Khi nước triều rút, đó là lúc con sông nổi giận giúp ta diệt giặc'.Buổi sáng hôm đó, khi nắng vừa hửng lên, đoàn thuyền chiến đồ sộ của Hoằng Tháo hùng hổ tiến vào cửa sông. Ngô Quyền cho thuyền nhỏ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy. Hoằng Tháo đắc thắng, thúc quân đuổi theo mà không hề biết rằng mình đang dấn thân vào cạm bẫy tử thần. Khi nước thủy triều bắt đầu rút mạnh như thác đổ, Ngô Quyền phất cờ lệnh, trống trận nổi lên vang trời.

Toàn bộ quân ta quay đầu đánh vỗ mặt. Chiến thuyền Nam Hán tháo chạy ra biển nhưng đã quá muộn! Nước rút xuống, những đầu cọc nhọn sắt nhô lên như những mũi mác khổng lồ đâm thủng bụng thuyền giặc. Tiếng gỗ gãy răng rắc, tiếng quân reo hò, tiếng sóng gầm rú hòa quyện vào nhau. Thuyền giặc cái thì lật úp, cái thì mắc kẹt làm mồi cho lửa. Hoằng Tháo bỏ mạng, máu giặc nhuộm đỏ cả một vùng cửa biển.

Chiến thắng ấy không chỉ là chiến thắng của gươm đao, mà là chiến thắng của trí tuệ và lòng tự tôn dân tộc. Từ những cọc gỗ thô sơ, Ngô Quyền đã dựng nên một cột mốc vàng chói lọi, chấm dứt hoàn toàn đêm dài nghìn năm Bắc thuộc, khẳng định với muôn đời sau rằng: Đất nước này là của người Việt, và không một thế lực bạo tàn nào có thể khuất phục được ý chí của những con người biết đoàn kết vì độc lập tự do.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn