Ngô Quyền: Trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng
Năm 938, hay tin quân Nam Hán do Lưu Hoằng Tháo chỉ huy tiến vào xâm lược nước ta theo đường thủy, Ngô Quyền đã triệu tập các tướng lĩnh tại vùng đất Ái Châu để bàn kế sách. Ông nhận định: "Hoằng Tháo là đứa trẻ khờ dại, đem quân từ xa đến, mệt mỏi lại nghe tin Công Tiễn đã chết, không có người làm nội ứng, đã mất vía trước rồi. Quân ta sức còn mạnh, địch thù với quân mệt mỏi, tất phá được".
Ngô Quyền không chọn cách đánh trực diện trên biển mà lợi dụng quy luật thủy triều của sông Bạch Đằng. Ông cho quân lên rừng chặt hàng ngàn cây gỗ lớn, vót nhọn đầu, bịt sắt rồi đóng xuống lòng sông tại những vị trí hiểm yếu. Khi thủy triều lên, nước dâng cao che lấp các cọc nhọn. Ngô Quyền cho thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy. Lưu Hoằng Tháo trúng kế, thúc quân hăm hở đuổi theo, tiến sâu vào vùng cắm cọc.
Đợi khi thủy triều rút xuống nhanh, Ngô Quyền ra lệnh tổng tấn công. Những chiếc thuyền lớn của quân Nam Hán quay đầu chạy nhưng bị mắc kẹt và đâm thủng bởi hàng vạn cọc nhọn nhô lên. Trong tiếng reo hò dậy đất, quân ta từ hai bên bờ lao ra như bão táp. Máu giặc nhuộm đỏ dòng sông, Lưu Hoằng Tháo tử trận. Chiến thắng này không chỉ tiêu diệt quân xâm lược mà còn chấm dứt hơn một thiên niên kỷ Bắc thuộc, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ thực sự cho dân tộc ta.


