Ngô Quyền và chiến thắng Bạch Đằng–Cột mốc vàng của lịch sử dân tộc
Trong dòng chảy hàng nghìn năm của lịch sử Việt Nam, có những nhân vật mà tên tuổi của họ gắn liền với bước ngoặt sinh tử của cả một dân tộc. Nếu như có ai đó đã chấm dứt hoàn toàn đêm trường "Bắc thuộc" kéo dài hơn mười thế kỷ để mở ra bình minh của độc lập tự do, thì đó chính là Đức vương Ngô Quyền. Với thiên tài quân sự lỗi lạc và chiến thắng Bạch Đằng vang dội năm 938, ông đã xứng đáng được sử gia Phan Bội Châu ngợi ca là "vị tổ trung hưng thứ nhất" của nước ta.
Ngô Quyền sinh năm 898 tại Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội) – mảnh đất "địa linh nhân kiệt". Từ nhỏ, ông đã tỏ ra là người có khí phách phi thường, trí tuệ mẫn tiệp và sức khỏe hơn người. Khi trưởng thành, ông trở thành một vị tướng tài ba dưới trướng Dương Đình Nghệ và được tin tưởng giao cho trấn thủ vùng đất Ái Châu (Thanh Hóa). Khi đất nước lâm nguy trước họa xâm lăng của nhà Nam Hán và sự phản bội của Kiều Công Tiễn, Ngô Quyền đã đứng lên hiệu triệu quân dân, tập hợp sức mạnh toàn dân để bảo vệ giang sơn.
Chiến công vĩ đại nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời Ngô Quyền chính là trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng năm 938. Với tư duy quân sự vượt thời đại, ông đã nhận ra đặc tính thủy triều của vùng cửa biển này và vạch ra một kế hoạch chưa từng có trong lịch sử: cắm cọc gỗ đầu nhọn bọc sắt xuống lòng sông. Đây là một chiến thuật vô cùng mưu trí, biến địa hình thiên nhiên thành một trận đồ bát quái khổng lồ chờ đợi kẻ thù.
Khi đoàn thuyền chiến của quân Nam Hán hung hăng tiến vào cửa sông, Ngô Quyền đã cho quân bơi thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy. Đợi đến khi thủy triều rút mạnh, ông mới tung toàn lực phản công. Những con tàu khổng lồ của giặc khi tháo chạy đã đâm phải bãi cọc nhọn đang nhô lên, bị xé toạc và nhấn chìm trong lòng biển cả. Máu giặc nhuộm đỏ dòng sông, tướng giặc Hoằng Tháo bỏ mạng, ý chí xâm lược của phương Bắc bị đè bẹp hoàn toàn. Chiến thắng này không chỉ là một kỳ tích quân sự mà còn là lời khẳng định đanh thép về chủ quyền của người Việt.
Sau chiến thắng, năm 939, Ngô Quyền lên ngôi vua, đóng đô ở Cổ Loa, thiết lập triều đình và định ra lễ nghi, phẩm phục. Dù thời gian trị vì không dài, nhưng ông đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một quốc gia độc lập, tự chủ sau hơn một nghìn năm nô lệ. Ông đã chứng minh cho thế giới thấy rằng người Việt không chỉ có ý chí quật cường mà còn có đủ trí tuệ để quản lý và xây dựng đất nước.
Hơn một thiên niên kỷ đã trôi qua, nhưng hào khí Bạch Đằng và tên tuổi của Ngô Quyền vẫn luôn sống mãi trong lòng dân tộc. Ông không chỉ là một vị tướng tài, một vị vua anh minh, mà còn là người thắp sáng niềm tin về sức mạnh tự cường của người Việt Nam. Hình ảnh bãi cọc nhọn dưới lòng sông Bạch Đằng sẽ mãi là bài học vô giá về lòng dân và sự mưu trí, là nguồn cảm hứng cho bao thế hệ con cháu trong công cuộc giữ gìn bản sắc và chủ quyền dân tộc.
Ngô Quyền – vị anh hùng của mọi thời đại – sẽ luôn được nhắc đến với lòng tôn kính sâu sắc nhất, như một biểu tượng của sự trỗi dậy mạnh mẽ và bền bỉ của dòng máu Lạc Hồng.



