Bài viết

Ngô Quyền và chiến thắng trên sông Trận Bạch Đằng 938

Ninh Bình02/05/2026Phạm Đức Vinh (Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Có những câu chuyện lịch sử không chỉ để nhớ mà còn để cảm, để tự hào mỗi khi nhắc lại. Với em, câu chuyện về Ngô Quyền và chiến thắng trên sông Trận Bạch Đằng 938 luôn gợi lên những rung động đặc biệt. Em biết đến câu chuyện ấy qua bài học trên lớp, nhưng càng đọc, em càng như thấy trước mắt mình hiện lên một thời “hoa lửa” – nơi ý chí dân tộc bùng cháy mạnh mẽ giữa sóng nước và khói lửa chiến tranh.
Thời điểm ấy, đất nước ta vừa thoát khỏi hơn một nghìn năm bị phương Bắc đô hộ. Nền độc lập còn non trẻ, giống như một ngọn lửa mới được thắp lên, vừa le lói vừa phải chống chọi với gió bão. Thế nhưng, Kiều Công Tiễn lại vì tham vọng cá nhân mà cầu cứu quân Nam Hán, vô tình đẩy đất nước vào nguy cơ mất nước một lần nữa. Trong khoảnh khắc đầy thử thách ấy, Ngô Quyền đã đứng lên, mang theo niềm tin và trách nhiệm của cả dân tộc.

Không chọn cách đối đầu trực diện đầy mạo hiểm, Ngô Quyền đã quan sát địa thế và chọn Sông Bạch Đằng làm nơi quyết chiến. Con sông ấy không chỉ là một dòng nước, mà còn trở thành “trợ thủ” đắc lực cho quân ta. Những hàng cọc gỗ được đóng xuống lòng sông không chỉ là vũ khí, mà còn là kết tinh của trí tuệ và sự kiên trì. Em tưởng tượng cảnh những người lính lặng lẽ làm việc giữa dòng nước lạnh, bàn tay chai sạn nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm – một hình ảnh giản dị mà xúc động vô cùng.


Khi quân Nam Hán do Lưu Hoằng Tháo chỉ huy tiến vào cửa sông, mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của Ngô Quyền. Quân ta giả vờ thua, rút lui để nhử địch tiến sâu vào bãi cọc. Khoảnh khắc ấy chắc hẳn vô cùng căng thẳng – một sự im lặng trước cơn bão.

Rồi nước triều bắt đầu rút. Mặt sông đang hiền hòa bỗng trở nên dữ dội. Những cọc gỗ nhọn hoắt dần hiện lên như những mũi giáo khổng lồ. Thuyền giặc lao vào, va chạm, vỡ tung. Tiếng gỗ gãy, tiếng nước vỗ, tiếng kêu hoảng loạn hòa vào nhau tạo thành một khung cảnh hỗn loạn. Và ngay lúc đó, Ngô Quyền ra lệnh tấn công.

Quân ta từ hai bên bờ sông ào ra như thác lũ. Đó không chỉ là một cuộc chiến, mà là sự bùng nổ của lòng căm thù và khát vọng tự do. Trong làn khói lửa mịt mù, quân Nam Hán hoảng loạn, tan rã. Lưu Hoằng Tháo bị tiêu diệt, mang theo sự thất bại hoàn toàn của đội quân xâm lược.
Điều khiến em xúc động nhất không chỉ là chiến thắng, mà là niềm tin mãnh liệt của con người thời đó. Họ tin vào người chỉ huy, tin vào đất nước, và sẵn sàng hy sinh để giữ lấy nền độc lập. Hình ảnh Ngô Quyền đứng trước trận chiến, bình tĩnh và quyết đoán, như một ngọn lửa dẫn đường cho cả dân tộc, khiến em thật sự khâm phục. Đó không chỉ là tài năng, mà còn là bản lĩnh và trái tim của một người anh hùng.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 đã khép lại một thời kỳ đau thương và mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam. Với em, câu chuyện ấy không chỉ là một bài học lịch sử mà còn là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ. Em hiểu rằng, để có được độc lập hôm nay, cha ông ta đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và xương máu. Từ đó, em tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những gì thế hệ trước đã hy sinh, và góp phần giữ cho “ngọn lửa” dân tộc luôn cháy mãi.

Top of FormBottom of Form

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn