Ngô Quyền và người đánh cá trên sông Bạch Đằng
Sau khi đánh bại quân Nam Hán trong trận Sông Bạch Đằng, Ngô Quyền cho quân thu dọn chiến trường.
Khắp lòng sông là thuyền vỡ, cọc gỗ và dấu tích của trận chiến ác liệt. Nhưng giữa khung cảnh ấy, dân chài vẫn trở lại làm ăn, vì sông nước là nguồn sống của họ.
Một hôm, Ngô Quyền cải trang thành thường dân đi dọc bờ sông để xem đời sống nhân dân sau chiến tranh. Ông gặp một người đánh cá già đang ngồi vá lưới.
Ngô Quyền hỏi:
— Sau trận đánh lớn như vậy, ông có sợ không khi vẫn ra sông đánh cá?
Ông lão cười:
— Sông này từng có chiến tranh, nhưng cũng là nơi nuôi sống chúng tôi. Khi nước yên, dân lại sống nhờ nước. Khi nước động, người ta học cách đối mặt.
Nghe vậy, Ngô Quyền im lặng rất lâu.
Ông nhìn dòng sông Bạch Đằng, nơi từng chìm trong khói lửa, rồi nói:
— Ta thắng giặc, nhưng giữ được dân mới là điều quan trọng hơn.
Ông cho sửa sang lại bờ sông, khuyến khích dân tiếp tục đánh bắt, khôi phục ruộng đồng ven sông, và mở lại các tuyến giao thương.
Một số tướng sĩ hỏi:
— Thưa bệ hạ, vì sao sau chiến thắng lớn, người lại quan tâm đến việc nhỏ như đời sống dân chài?
Ngô Quyền đáp:
— Một đất nước không chỉ cần chiến thắng để tồn tại, mà cần dân sống yên ổn để trường tồn.
Từ đó, vùng Đường sông Bạch Đằng dần trở lại yên bình. Người dân truyền nhau rằng vị vua đã đánh thắng trận lớn nhất lại là người quan tâm đến những điều bình dị nhất.
Ý nghĩa câu chuyện: Chiến thắng chỉ có ý nghĩa khi cuộc sống của nhân dân được bình yên. Một nhà lãnh đạo giỏi không chỉ biết đánh trận, mà còn biết xây dựng lại cuộc sống sau chiến tranh.



