NGÔ SĨ LIÊN – NGƯỜI KẾ THỪA TRUYỀN THỐNG SỬ HỌC LÊ VĂN HƯU
Ngô Sĩ Liên đã tiếp nối truyền thống biên soạn quốc sử của những người đi trước, trong đó có nhà sử học Lê Văn Hưu.
Sử học Việt Nam có một truyền thống lâu đời. Từ thời Trần, Lê Văn Hưu đã đặt nền móng quan trọng cho việc biên soạn quốc sử với bộ Đại Việt Sử Ký.
Nhiều thế hệ sau tiếp tục công việc ấy.
Đến thế kỷ XV, Ngô Sĩ Liên trở thành một trong những người tiếp nối truyền thống quan trọng này.
Lê Văn Hưu sống dưới triều Trần và biên soạn bộ Đại Việt Sử Ký gồm 30 quyển. Công trình ghi chép lịch sử nước ta từ thời Triệu Đà đến thời Lý Chiêu Hoàng.
Tuy nhiên, theo thời gian, nhu cầu ghi chép lịch sử ngày càng lớn.
Triều Lê sơ cần một bộ quốc sử có phạm vi rộng hơn.
Ngô Sĩ Liên đã kế thừa những thành quả của các sử thần đi trước.
Ông tiếp thu các tư liệu lịch sử và bổ sung những nội dung mới.
Đặc biệt, ông đưa lịch sử Việt Nam vào một hệ thống chặt chẽ hơn.
Đây là một công việc không đơn giản.
Những người biên soạn phải thu thập nhiều nguồn tư liệu khác nhau, đối chiếu và sắp xếp.
Trong điều kiện thời trung đại, việc bảo quản tư liệu còn hạn chế, nhiều tài liệu có thể thất lạc hoặc không còn nguyên vẹn.
Vì vậy, công việc của sử thần đòi hỏi sự cẩn trọng rất lớn.
Ngô Sĩ Liên đã dành tâm huyết cho công việc đó.
Ông không chỉ tiếp nối nội dung mà còn phát triển phương pháp biên soạn.
Những lời bình sử của ông giúp tác phẩm có thêm chiều sâu.
Ông thường rút ra bài học từ những việc làm của các vua, quan và nhân vật lịch sử.
Điều đó phù hợp với quan niệm của sử học phong kiến: lịch sử phải giúp người đời sau rút ra bài học trị nước và giữ nước.
Ngày nay, khi nhìn lại công trình của Ngô Sĩ Liên, chúng ta có thể thấy ông là một mắt xích quan trọng trong dòng chảy sử học Việt Nam.
Nếu Lê Văn Hưu đặt nền móng, Phan Phu Tiên tiếp tục bổ sung thì Ngô Sĩ Liên góp phần đưa công việc biên soạn quốc sử lên một bước phát triển mới.
Di sản của ông vì thế không chỉ nằm ở những gì ông viết.
Đó còn là tinh thần trân trọng quá khứ và ý thức giữ gìn lịch sử dân tộc.



