NGÔ SỸ NGUYÊN
NGÔ SỸ NGUYÊN
TỪ TIẾNG GẦM CỦA THÉP ĐẾN CHUYẾN XE CHỞ MÙA XUÂN: KHÚC TRÁNG
CA VỀ PHÁO THỦ SỐ 1 NGÔ SỸ NGUYÊN
Họ và Tên: Nguyễn Thị Bình
Chủ đề: Những câu chuyện thời hoa lửa
Sinh ra trong thời bình, thế hệ thanh niên chúng tôi chỉ biết đến chiến tranh
qua những trang sách lịch sử, qua những thước phim tư liệu nhuốm màu thời
gian hay những di chứng còn in hằn trên thân thể của thế hệ cha ông. Nhưng
có những câu chuyện vượt ra khỏi trang sách, hóa thành những ngọn lửa rực
cháy, sưởi ấm và soi sáng lý tưởng cho những người trẻ tuổi. Hưởng ứng đề
án “Câu chuyện thời hoa lửa” của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, tôi muốn kể về
một ngọn lửa như thế – ngọn lửa bùng lên từ nòng pháo của chiếc xe tăng
390 lịch sử, và ngọn lửa bình dị ấm áp của một người lái xe buýt giữa Thủ đô
hòa bình. Đó là câu chuyện về Cựu chiến binh, Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên – Pháo
thủ số 1 trên chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập trưa ngày
30/4/1975.
Tuổi Mười Chín Và Lời Thề “Xẻ Dọc Trường Sơn”
Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên sinh năm 1952 tại xã Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu, tỉnh
Nghệ An – mảnh đất miền Trung nắng gió, kiên trung và giàu truyền thống
cách mạng. Tuổi trẻ của ông không có những quán cà phê trưa hè hay những
giảng đường thênh thang như chúng tôi bây giờ. Năm 1971, khi mới 19 tuổi –
độ tuổi mà thanh niên ngày nay đang chập chững bước vào cánh cửa đại học,
chàng thanh niên Ngô Sỹ Nguyên đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông
được tuyển chọn vào Binh chủng Tăng thiết giáp và đến tháng 12 năm 1971,
số phận đã chính thức gắn kết ông với chiếc xe tăng T59 mang số hiệu 390.
Chiếc xe tăng ấy thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 203, Quân
đoàn 2. Trong kíp xe 4 người năm ấy, Ngô Sỹ Nguyên là người em út, ít tuổi
nhất. Nếu Trưởng xe Vũ Đăng Toàn là bộ não chỉ huy, Lái xe Nguyễn Văn Tập
là đôi chân vững chãi, Pháo thủ số 2 Lê Văn Phượng là người nạp đạn không
biết mệt mỏi, thì Pháo thủ số 1 Ngô Sỹ Nguyên chính là “đôi mắt và mũi nhọn”
của con quái vật thép. Tuổi 19, 20 của ông là những ngày tháng ăn nằm cùng
dầu máy, khói súng, là những trận đánh sinh tử dọc chiều dài đất nước từ
Huế, Đà Nẵng, tiến dần về cửa ngõ Sài Gòn.
Khúc Tráng Ca Nơi Cửa Ngõ Sài Gòn
Tháng 4 năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định.
Nhìn lại lịch sử từ góc nhìn của một người trẻ, tôi không khỏi rùng mình trước
sự khốc liệt của chiến tranh và lòng quả cảm phi thường của các bậc tiền bối.
Sáng 30/4/1975, mũi thọc sâu của Quân đoàn 2 tiến đánh từ tổng kho Long
Bình, qua cầu Đồng Nai, Rạch Chiếc, tiến về ngã tư Hàng Xanh. Địch chống trả
điên cuồng hòng cứu vãn những giờ phút cuối cùng của chế độ. Máy bay ném
bom, tàu chiến dưới sông Sài Gòn nã đạn lên, xe tăng M48, M113 của địch
dồn hỏa lực bắn xối xả. Ngay tại cầu Sài Gòn, Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ
đã anh dũng hy sinh ngay trên tháp pháo. Lòng căm thù giặc và nỗi đau mất
đồng đội đã biến thành ý chí sắt đá cho kíp xe 390.
Giữa làn đạn đan chéo, Pháo thủ số 1 Ngô Sỹ Nguyên với đôi mắt tinh anh và
sự gan dạ của tuổi trẻ đã ngắm bắn chính xác, lập công xuất sắc. Một chiếc xe
tăng địch lao ra sát đầu cầu lập tức bị ông nhắm chuẩn xác, tiêu diệt gọn bằng
một viên đạn pháo. Vượt qua cầu Sài Gòn tiến đến ngã tư Hàng Xanh, địch
tiếp tục phản kích ác liệt. Lại là Ngô Sỹ Nguyên với bản lĩnh thép, điềm tĩnh
siết cò, bắn cháy thêm 2 xe bọc thép M113, đập tan tuyến phòng thủ cuối
cùng, mở toang cánh cửa cho đại quân ta tiến thẳng vào trung tâm thành phố.
Sự chính xác của nòng pháo số 1 không chỉ là kỹ năng quân sự, mà đó là sự
dồn nén của khát vọng hòa bình, của lời thề giành lại non sông.
Khoảnh Khắc Lịch Sử Trưa 30/4/1975
Lịch sử đã chọn xe tăng 390 và kíp xe của ông cho một thời khắc vĩ đại. Dựa
vào tấm bản đồ tuyến xe buýt Sài Gòn - Gia Định mượn được, xe tăng 390
gầm rú lao về phía Dinh Độc Lập. Chạy song song phía trước là xe tăng 843 do
Trung úy Bùi Quang Thận chỉ huy. Khi đến nơi, xe 843 lao vào cổng phụ bên trái
nhưng bị kẹt lại.
Thời khắc ấy, một quyết định táo bạo đã được đưa ra. Lái xe Nguyễn Văn Tập
hỏi Trưởng xe Vũ Đăng Toàn: "Có nên vào hay dừng lại?". Tiếng Trưởng xe
vang lên dứt khoát: "Cứ tông vào đi!". Lập tức, cỗ xe tăng 390 rồ ga, chồm lên,
dùng sức mạnh vô song húc tung hai cánh cổng sắt đồ sộ của Dinh Độc Lập.
Lúc đó là 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Cánh cổng đổ sầm xuống, kéo theo
sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền Ngụy quyền Sài Gòn, kết thúc 21 năm
kháng chiến chống Mỹ cứu nước trường kỳ, gian khổ. Khi lá cờ giải phóng
tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm
đen khói súng của chàng Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên và đồng đội. Nhân dân Sài
Gòn ùa ra đường, ôm chầm lấy những người lính giải phóng, khóc trong niềm
vui vỡ òa: "Hòa bình rồi! Hòa bình rồi các đồng chí ơi!". Bao nhiêu máu xương
của đồng chí, đồng bào đã đổ xuống để đổi lấy giây phút thiêng liêng này.
Người Lái Xe Buýt Chở Những Chuyến Xe Hòa Bình
Chiến tranh lùi xa, những người anh hùng làm nên lịch sử không chọn cho
mình những đài vọng gác huy hoàng. Rời quân ngũ năm 1985, Trung sĩ Ngô Sỹ
Nguyên trở về với đời thường bình dị. Người thanh niên từng điều khiển
nòng pháo xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập năm xưa, nay trở thành một
người lái xe buýt mẫn cán giữa Thủ đô Hà Nội.
Dưới lăng kính của người trẻ chúng tôi, chi tiết này đẹp như một bài thơ có
hậu nhất của lịch sử. Nếu đôi bàn tay năm 1975 nắm chặt cần gạt pháo để
tiêu diệt kẻ thù, mang lại độc lập cho Tổ quốc; thì đôi bàn tay từ năm 1985
đến lúc ông về hưu (tháng 7/2012) lại nâng niu chiếc vô lăng xe buýt, chuyên
chở hàng vạn sinh viên, công nhân, người dân thủ đô đi lại trong bình yên. Cỗ
xe tăng ngày trước gầm rú trong mưa bom bão đạn, chiếc xe buýt ngày sau
êm ái lăn bánh trên những con phố rợp bóng cây xanh. Từ một người lính mở
đường máu chiến thắng, ông trở thành người lái xe chở những chuyến hành
trình của kỷ nguyên hòa bình, xây dựng đất nước. Sự khiêm nhường, bình dị
của ông chính là minh chứng vĩ đại nhất cho lý tưởng của Quân đội Nhân dân
Việt Nam: Từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, và chiến thắng để
trở về làm một người con bình thường của nhân dân.
Ngọn Lửa Chuyển Trao
"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là để hoài niệm về quá khứ, mà là ngọn
đuốc soi đường cho thanh niên hiện tại. Câu chuyện của Cựu chiến binh Ngô
Sỹ Nguyên nhắc nhở chúng ta rằng: Dòng máu đang chảy trong huyết quản
của những người trẻ hôm nay là dòng máu được đổi bằng sự hy sinh vô giá
của thế hệ đi trước.
Chiếc xe tăng 390 nay đã trở thành Bảo vật Quốc gia, nằm im lìm trang
nghiêm trong bảo tàng. Nhưng "động cơ" của lòng yêu nước và ý chí tự
cường mà kíp xe 390 để lại thì vẫn đang chuyển động mạnh mẽ trong trái tim
thanh niên Việt Nam. Viết về Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên, thế hệ sinh viên chúng
tôi xin cúi đầu tri ân, xin hứa sẽ tiếp nhận ngọn lửa ấy để học tập, sáng tạo và
cống hiến; quyết tâm bảo vệ vững chắc nền hòa bình, độc lập và kiến thiết
một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng như Bác Hồ kính yêu và các thế hệ
cha anh hằng mong ước.



