NGÔ TẤN QUỲNH – TUỔI 17 BƯỚC VÀO TRẬN ĐẦU, NHỮNG NĂM THÁNG TRONG “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC

NGÔ TẤN QUỲNH – TUỔI 17 BƯỚC VÀO TRẬN ĐẦU, NHỮNG NĂM THÁNG TRONG “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” PHÚ QUỐC
Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người lính bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp có một tuổi thanh xuân bình thường đã phải đối mặt với bom đạn, những cuộc hành quân và cả cảnh tù đày.
Đồng chí Ngô Tấn Quỳnh là một trường hợp như thế.
Tháng 8 năm 1967, khi mới 17 tuổi, ông rời ghế nhà trường, viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Từ một học viên trường Thiếu sinh quân, chàng trai trẻ quê Thái Nguyên đi thẳng vào chiến trường miền Nam. Chuyến đi ấy cũng mở đầu cho một cuộc đời gắn với những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.
Nhưng với ông Quỳnh, chiến trường không chỉ có những trận đánh.
Ngay trong trận đầu tiên, ông đã bị bắt. Từ đó, cuộc chiến của người lính 17 tuổi chuyển sang một mặt trận khác: giữ vững khí tiết, không khuất phục trước nhà tù và những cuộc tra hỏi của đối phương.
1. Tuổi 17 và quyết định lên đường
Theo lời kể của ông Ngô Tấn Quỳnh, tháng 8-1967, khi đang học tại trường Thiếu sinh quân, ông đã viết đơn xin nhập ngũ.
Ở tuổi 17, quyết định ấy đồng nghĩa với việc khép lại những năm tháng học tập bình thường để bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác.
Ông được giao nhiệm vụ tham gia bảo vệ Bộ Chỉ huy tỉnh Tây Ninh, tại khu vực chiến trường Bông Trang – Nhà Đỏ.
Đây là một chiến trường ác liệt của miền Đông Nam Bộ trong những năm Mỹ đẩy mạnh các hoạt động quân sự. Với một người lính vừa rời trường học, đó là bước chuyển quá nhanh từ tuổi thiếu niên sang đời lính.
Nhưng chiến tranh không chờ người lính trẻ có thời gian làm quen.
Ngay nhiệm vụ đầu tiên đã đặt ông trước thử thách sinh tử.
2. Trận chiến đầu tiên – từ người lính trẻ thành chiến sĩ thực thụ
Trong một buổi sáng tại căn cứ, ông Quỳnh đang làm nhiệm vụ canh gác thì nhận lệnh cùng đồng đội di chuyển tới vị trí được chỉ định để chống lại cuộc tiến công bằng xe tăng của đối phương.
Đó là trận chiến đầu tiên trong đời người lính 17 tuổi.
Theo hồi ức của ông, do chênh lệch về hỏa lực, lực lượng của ông và đồng đội phải rút xuống hầm để cố thủ.
Rồi bom đạn trút xuống.
Một quả bom làm khu vực hầm gần như sập hoàn toàn. Đất phủ lên người khiến ông bị mắc kẹt. Trong hoàn cảnh ấy, ông chỉ còn cách nằm lại, chờ đến khi trời tối để tìm cơ hội thoát khỏi vòng vây.
Nhưng điều ông mong muốn đã không xảy ra.
Trong lúc tìm cách rời khỏi vị trí, ông bị đối phương phát hiện và bắt giữ.
Trận đánh đầu tiên cũng là thời điểm ông bước vào những năm tháng tù đày.
Ông từng nói đó cũng là lúc “địa ngục trần gian” bắt đầu.
3. Từ chiến trường đến nhà tù
Sau khi bị bắt, Ngô Tấn Quỳnh trải qua nhiều lần tra hỏi.
Đối phương tìm cách khai thác thông tin từ người lính trẻ. Nhưng những cuộc tra hỏi không đạt được mục đích.
Cuối cùng, ông bị đưa ra nhà tù Phú Quốc, nơi giam giữ rất nhiều chiến sĩ cách mạng bị bắt trong chiến tranh.
Nếu trên chiến trường, người lính đối mặt với bom đạn thì trong nhà tù, thử thách lại nằm ở ý chí.
Đối với những người tù chính trị, điều quan trọng không chỉ là chịu đựng gian khổ về thể chất mà còn phải giữ được lòng tin, không khuất phục trước sức ép của đối phương.
Ông Quỳnh hồi tưởng rằng tại nhà tù Phú Quốc, các chiến sĩ thường xuyên phải chịu những trận đánh đập và những hình thức đàn áp khắc nghiệt. Những lý do rất nhỏ cũng có thể trở thành cớ để tù nhân bị hành hạ.
Những ký ức ấy cho thấy một điều: cuộc chiến của ông Quỳnh chưa kết thúc khi khẩu súng rời khỏi tay.
Nó tiếp tục trong những năm tháng bị giam cầm.
4. Người lính 17 tuổi trong “địa ngục trần gian”
Điều đáng chú ý trong câu chuyện của Ngô Tấn Quỳnh là ông bước vào nhà tù khi tuổi đời còn quá trẻ.
Một người mới 17 tuổi đáng lẽ đang ở tuổi học hành, vui chơi cùng bạn bè thì phải sống trong cảnh tù đày.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của người chiến sĩ được thử thách.
Nhà tù Phú Quốc từng được biết đến như một trong những nơi giam giữ tù binh chính trị lớn trong thời kỳ chiến tranh. Những người bị giam ở đây đến từ nhiều đơn vị, nhiều chiến trường và nhiều vùng quê khác nhau.
Họ có một điểm chung: đều phải đối diện với sức ép nhằm làm lung lay ý chí.
Với Ngô Tấn Quỳnh, những năm tháng ấy trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời.
Nếu trận đánh đầu tiên giúp ông trải nghiệm sự khốc liệt của chiến trường, thì nhà tù Phú Quốc lại tôi luyện một phương diện khác của người chiến sĩ: sự kiên định.
5. Từ một học viên Thiếu sinh quân đến một cựu tù chính trị
Nhìn lại chặng đường ấy, có thể thấy cuộc đời binh nghiệp của Ngô Tấn Quỳnh diễn ra trong một thời gian rất ngắn nhưng đầy biến động.
17 tuổi – nhập ngũ.
17 tuổi – bước vào trận chiến đầu tiên.
17 tuổi – bị bắt.
Và từ đó là những năm tháng tù đày.
Đó là một con đường mà không một người trẻ nào có thể dễ dàng bước qua.
Điều làm nên giá trị của câu chuyện không nằm ở việc ông đã tham gia bao nhiêu trận đánh hay lập được bao nhiêu chiến công. Tư liệu hiện có chưa đủ để xác định một cách chắc chắn toàn bộ quá trình hoạt động quân sự của ông sau khi nhập ngũ.
Điều có thể khẳng định từ lời kể của chính ông là: ông đã thực sự có mặt tại chiến trường Bông Trang – Nhà Đỏ, tham gia nhiệm vụ chiến đấu và bị bắt ngay trong trận đánh đầu tiên.
Đó cũng là lý do khi kể về Ngô Tấn Quỳnh, cần nhìn ông không chỉ như một cựu tù Phú Quốc mà trước hết là một người lính trẻ đã tình nguyện bước vào cuộc chiến khi mới 17 tuổi.
6. Một trận đánh, một cuộc đời
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng hàng chục trận đánh.
Có những người trở về sau nhiều năm chiến đấu.
Cũng có những người, như Ngô Tấn Quỳnh, chỉ vừa bước vào chiến trường đã bị cuốn vào một hoàn cảnh khác – từ người chiến đấu trở thành người tù.
Nhưng điều đó không làm cho sự hy sinh của tuổi trẻ trở nên nhỏ bé.
Bởi trong chiến tranh, người lính không chỉ chiến đấu khi cầm súng.
Có lúc họ chiến đấu bằng sự chịu đựng.
Có lúc bằng lòng tin.
Có lúc bằng việc giữ vững phẩm giá của mình trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Câu chuyện của Ngô Tấn Quỳnh chính là một lát cắt như vậy.
7. Những ký ức còn lại sau chiến tranh
Nhiều thập niên sau ngày đất nước thống nhất, ông Quỳnh trở thành một trong những nhân chứng còn sống của thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Hiện ông sinh sống tại xã Vô Tranh, tỉnh Thái Nguyên. Ở tuổi 76, những ký ức về năm 1967 vẫn còn in đậm trong tâm trí người cựu tù chính trị.
Có lẽ ký ức sâu nhất không chỉ là những ngày tháng trong nhà tù Phú Quốc.
Đó còn là hình ảnh của chính mình năm 17 tuổi – một chàng trai đang học trường Thiếu sinh quân, nghe tiếng gọi của Tổ quốc rồi viết đơn xin nhập ngũ.
Từ mái trường ấy, ông bước vào chiến trường.
Từ trận đánh đầu tiên, ông bước vào tù.
Và từ nhà tù, ông mang theo những ký ức ấy trở về với cuộc sống hòa bình.
8. “Câu chuyện thời hoa lửa”
Câu chuyện về đồng chí Ngô Tấn Quỳnh nhắc chúng ta rằng lịch sử chiến tranh không chỉ được viết bằng những chiến dịch lớn hay những trận đánh nổi tiếng.
Lịch sử còn được tạo nên bởi hàng triệu số phận bình dị.
Một người lính 17 tuổi.
Một lá đơn tình nguyện.
Một trận chiến đầu đời.
Một lần bị bắt.
Những năm tháng trong nhà tù.
Và cuối cùng là một con người trở về, mang theo ký ức của cả một thế hệ.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã sống trong hòa bình, câu chuyện của những người như Ngô Tấn Quỳnh càng đáng được nhắc lại.
Không phải để chiến tranh trở thành một câu chuyện hào nhoáng, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Đằng sau hai chữ “hòa bình” là tuổi trẻ của biết bao người đã gửi lại chiến trường.
Và trong số đó có một chàng trai Thái Nguyên mới 17 tuổi năm nào – Ngô Tấn Quỳnh.



