Ngô Thị Huệ – “Con sóc nhỏ” giữa lòng địch
Sinh năm 1942 tại Hòa Liên, Đà Nẵng, Ngô Thị Huệ lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Từ khi còn rất trẻ, bà đã tham gia hoạt động bí mật và sau này trở thành nữ điệp báo của Ban An ninh Quảng Đà, nhiều lần ra vào nội thành Đà Nẵng để chuyển tài liệu, thu thập tin tức và giữ liên lạc với cơ sở. Đồng đội gọi bà là “con sóc nhỏ” bởi sự nhanh nhẹn, thông minh và khả năng ứng biến giữa những tình huống nguy hiểm.

Năm 1942, tại làng Hương Phát, Hòa Liên, Hòa Vang, Đà Nẵng, Ngô Thị Huệ ra đời trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Từ khi còn nhỏ, bà đã được chứng kiến những mất mát và sự đàn áp trong chiến tranh. Hơn 10 tuổi, bà đã bắt đầu làm những công việc hỗ trợ cách mạng như rải truyền đơn, cảnh giới và báo tin.
Khi lớn lên, Ngô Thị Huệ được giao những nhiệm vụ ngày càng quan trọng. Bà hoạt động trong Ban An ninh Quảng Đà với bí danh Minh Hiệp, thường xuyên ra vào nội thành Đà Nẵng để chuyển tài liệu, thu thập tin tức và xây dựng cơ sở. Công việc đòi hỏi sự bình tĩnh, nhanh trí và khả năng giữ bí mật rất cao.
Có lần đang thực hiện nhiệm vụ, bà bị bắt và bị giam giữ. Dù chịu nhiều sức ép, bà vẫn không tiết lộ thông tin về tổ chức và đồng đội. Sau khi được thả, bà tiếp tục trở lại hoạt động. Chính sự gan dạ và nhanh nhẹn ấy khiến đồng đội gọi bà bằng cái tên rất giản dị: “Con sóc nhỏ”.
Đầu năm 1969, trong một chuyến đưa cán bộ, bà bị thương nặng do bom và được đưa ra Bắc điều trị. Những vết thương và di chứng chiến tranh ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe, nhưng tinh thần của người nữ chiến sĩ vẫn không thay đổi. Từ năm 1971, bà công tác tại Bộ Công an cho đến năm 1975 thì trở về quê hương Đà Nẵng.
Năm 1985, Ngô Thị Huệ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đến nay, dù đã ngoài 80 tuổi, bà vẫn kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ, nhắc nhở về giá trị của hòa bình và trách nhiệm với Tổ quốc.
Cuộc đời Ngô Thị Huệ cho thấy một người phụ nữ nhỏ bé vẫn có thể mang trong mình nghị lực và bản lĩnh phi thường. “Con sóc nhỏ” năm xưa đã đi qua những năm tháng khốc liệt để trở thành người truyền lại ký ức cho thế hệ sau.
Với tuổi trẻ hôm nay, điều đáng học ở bà không phải là những hiểm nguy của chiến tranh, mà là sự nhanh nhạy, trách nhiệm, lòng trung thành và tinh thần không bỏ cuộc trước khó khăn.



