Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngô Thị Huệ – “Con sóc nhỏ” giữa nhà tù địch

Ngô Thị Huệ, bí danh Minh Hiệp, sinh năm 1942, quê làng Hương Phát, xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang cũ, nay thuộc phường Liên Chiểu, TP Đà Nẵng. Từ nhỏ bà đã làm liên lạc, cảnh giới, rải truyền đơn; năm 17 tuổi bắt đầu hoạt động trong vùng địch kiểm soát. Đồng đội gọi bà là “Con sóc nhỏ” bởi sự nhanh nhẹn, mưu trí. Đầu năm 1960, bà bị bắt, trải qua hơn 6 tháng tù đày và tra tấn, nhưng nhất quyết không khai về tổ chức, đồng đội và cơ sở cách mạng. Năm 1985, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

Phú Thọ15/09/2026Xã Tri Lễ (Đoàn xã Tri Lễ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Thị Huệ lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha bà là đảng viên, từng nuôi giấu cán bộ cách mạng; tám người anh chị trong gia đình lần lượt thoát ly tham gia cách mạng. Từ khi còn nhỏ, Huệ đã được giao những công việc phù hợp với lứa tuổi như làm liên lạc, cảnh giới, rải truyền đơn. Đến năm 17 tuổi, bà bước vào vùng địch kiểm soát và bắt đầu những năm tháng hoạt động bí mật.

Sự nhanh nhẹn và khả năng cải trang, luồn qua các trạm kiểm soát giúp Huệ nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ mà không bị phát hiện. Bà sống giữa lòng địch như một người dân bình thường nhưng âm thầm quan sát tình hình, nắm quy luật hoạt động của đối phương, chuyển tin tức và mật thư cho cơ sở cách mạng. Chính từ những hoạt động ấy, đồng đội đặt cho bà biệt danh thân mật “Con sóc nhỏ”.

Đầu năm 1960, trong một lần làm nhiệm vụ treo cờ Mặt trận, Ngô Thị Huệ bị địch phát hiện và bắt giữ. Từ một cô gái chưa đầy 20 tuổi, bà trở thành tù nhân trong các nhà lao. Bà bị đưa qua nhà lao Hiếu Đức rồi nhà lao Hội An, chịu nhiều hình thức tra tấn như chích điện, dìm nước, đánh đập và tra khảo nhằm buộc phải khai ra tổ chức, đồng đội và các cơ sở cách mạng.

Nhưng những điều đối phương muốn biết nhất lại là những điều bà quyết không nói. Ngô Thị Huệ hiểu rằng nếu mình khai báo, không chỉ bản thân bị bắt mà những người từng che chở, nuôi giấu cán bộ và các cơ sở bí mật cũng có thể bị liên lụy. Vì vậy, bà chấp nhận chịu đựng những trận đòn và cuộc tra khảo kéo dài thay vì để mạng lưới cách mạng bị lộ.

Hơn 6 tháng trong lao tù khiến sức khỏe bà suy kiệt, thậm chí có thời gian bị liệt toàn thân. Cuối cùng, địch phải thả bà. Sau khi được gia đình và cơ sở cách mạng chăm sóc, sức khỏe dần hồi phục, Ngô Thị Huệ lại tiếp tục hoạt động. Một người tưởng như đã bị nhà tù và những trận tra tấn đánh gục lại trở về với công việc điệp báo giữa lòng địch.

Điều đặc biệt trong câu chuyện của “Con sóc nhỏ” là bà không chỉ chịu đựng tù đày mà còn trở lại hoạt động sau khi được thả. Những chuyến đi bí mật, những lần cải trang, chuyển mật thư và móc nối cơ sở tiếp tục diễn ra trong những năm chiến tranh. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh, mưu trí và khả năng giữ bí mật tuyệt đối.

Đằng sau người nữ điệp báo nhỏ bé ấy còn là một mất mát rất lớn. Cha bà qua đời với những di chứng do bị địch tra tấn; hai người anh hy sinh. Những thương tích và di chứng của những năm tháng tù đày cũng để lại hậu quả suốt đời đối với bà. Năm 1985, Nhà nước phong tặng Ngô Thị Huệ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn