Người có công giúp đỡ cách mạng

NGÔ THỊ NĂM- ĐÓA HOA THÉP DƯỚI CHÂN NÚI DUY SƠN

Đà Nẵng30/04/2026Chi đoàn 11.1 (đoàn trường Nguyễn Hiền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh của vùng đất Quảng Nam, có những huyền thoại không bước ra từ sách vở mà bước ra từ chính khói lửa chiến trường với dáng hình nhỏ nhắn nhưng can trường. Câu chuyện về bà Ngô Thị Năm chính là một bản hùng ca như thế – bản tình ca về lòng yêu nước và sự hy sinh của một người con gái đã dành trọn thanh xuân dưới chân núi Duy Sơn.

Bà Ngô Thị Năm sinh năm 1953, lớn lên giữa lúc quê hương đang oằn mình dưới bom đạn. Năm 1966, khi mới chỉ là một cô bé mười ba tuổi, bà đã chọn con đường dấn thân, rời xa vòng tay cha mẹ để tòng quân. Sau những ngày miệt mài rèn luyện tại Trường Quân chính, người thiếu nữ ấy trở về nhận trọng trách Xã đội trưởng, trực tiếp chỉ huy đội du kích Xuyên Hiệp huyền thoại. Trong ký ức của những người lính năm xưa, hình ảnh người chỉ huy Ngô Thị Năm luôn gắn liền với nguyên tắc "luôn đi trước về sau". Có những bữa cơm thắt lòng nơi rừng thẳm, bà không bao giờ ngồi chung với anh em mà chỉ đợi mọi người để phần bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu. Sự nhường nhịn ấy xuất phát từ một nỗi lo đau đáu: bà sợ mình ăn quá phần sẽ khiến đồng đội đói khát, dẫn đến nhụt chí mà đầu hàng, làm ảnh hưởng đến sự nghiệp cách mạng. Bà vừa là người cầm súng tác chiến, vừa là người chị làm công tác tư tưởng, tiếp thêm ngọn lửa động viên anh em chiến đấu hết mình vì Tổ quốc. Sự lợi hại của người nữ xã đội trưởng khiến kẻ thù khiếp sợ đến mức trao giải thưởng cho ai giết được bà, bởi chúng tin rằng nếu hạ gục được bà, đội du kích sẽ như "rắn mất đầu" và chúng có thể tự do xâm lấn mảnh đất này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÔ THỊ NĂM- ĐÓA HOA THÉP DƯỚI CHÂN NÚI DUY SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa