Ngô Thị Tuyển (2)
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cây cầu Hàm Rồng tại Thanh Hóa không chỉ là một mạch máu giao thông huyết mạch mà còn là biểu tượng của ý chí thép. Giữa làn mưa bom bão đạn của quân thù, câu chuyện về nữ dân quân Ngô Thị Tuyển – người con gái nhỏ bé mang sức mạnh phi thường – đã trở thành một huyền thoại sống động, một "nàng Phù Đổng" thời đại mới.
Ngày 4/4/1965, máy bay Mỹ tập trung đánh phá dữ dội cầu Hàm Rồng nhằm chặt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, khói lửa ngợp trời, bùn lầy khắp nơi do bom dội. Khi ấy, Ngô Thị Tuyển mới 19 tuổi, vóc dáng mảnh mai chỉ cao khoảng 1,4m và nặng vỏn vẹn 42kg. Thế nhưng, trước nhu cầu cấp thiết về đạn dược cho các mâm pháo đang đánh trả quân thù, bà đã làm nên một điều không tưởng.
Giữa lúc chiến sự căng thẳng nhất, thấy hai hòm đạn pháo nặng tới 98kg (gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể) đang cần vận chuyển gấp, không một chút do dự, bà Tuyển đã ghé vai vác cả hai hòm đạn băng qua bãi lầy, lửa đạn để tiếp tế cho bộ đội. Hình ảnh cô gái nhỏ bé gồng mình dưới sức nặng ngàn cân, bước đi vững chãi giữa tiếng nổ chát chúa đã trở thành nguồn động viên tinh thần cực lớn cho các chiến sĩ tại trận địa.
Sức mạnh ấy không chỉ đến từ cơ bắp, mà nó được hun đúc từ lòng yêu nước nồng nàn và lòng căm thù giặc sâu sắc. Sau này, khi được hỏi làm thế nào để làm được điều kỳ diệu đó, bà chỉ cười hồn hậu: "Lúc ấy trong đầu chỉ nghĩ đến việc làm sao có đạn cho bộ đội bắn rơi máy bay Mỹ, chẳng còn biết nặng nhẹ là gì nữa".
Sau chiến thắng lịch sử, bà Ngô Thị Tuyển vinh dự được gặp Bác Hồ và được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ. Câu chuyện về người nữ dân quân Nam Ngạn vác hai hòm đạn 98kg sẽ mãi mãi là một bài ca hào hùng về sự hy sinh và lòng quả cảm, nhắc nhở chúng ta về một thế hệ vàng đã dâng hiến cả thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



