Ngô Thị Tuyển
Câu chuyện thời hoả lửa
Họ và tên: Nguyễn Hoàng Nam
Lớp 10C4
Trường: THPT Hồng Ngự 3
Mỗi trang sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam đều được viết nên bằng máu, nước mắt và cả những điều kỳ diệu được tạo ra bởi những con người bình dị. Trong số những câu chuyện lịch sử có thật từ nguồn tư liệu chính thống của Quân đội Nhân dân Việt Nam, có một câu chuyện về một người phụ nữ với vóc dáng nhỏ bé nhưng đã làm nên một kỳ tích phi thường, trở thành huyền thoại bên dòng sông Mã anh hùng. Đó chính là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Ngô Thị Tuyển.
Câu chuyện diễn ra vào những ngày tháng 4 năm 1965 khốc liệt, khi đế quốc Mỹ tập trung hỏa lực không quân đánh phá điên cuồng vào cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) – huyết mạch giao thông chiến lược của ta. Giữa mưa bom bão đạn, cô gái dân quân Ngô Thị Tuyển khi ấy mới vừa tròn 19 tuổi, nặng chưa đầy 42 kg, đã không màng đến hiểm nguy để tiếp tế cho các chiến sĩ pháo hải quân.
Cao trào của trận chiến là khi một xe đạn bị mắc kẹt, trong khi các mâm pháo đang khát đạn để bắn trả máy bay Mỹ. Không một chút do dự, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, o dân quân Ngô Thị Tuyển đã ghé vai vác một lúc hai hòm đạn có tổng trọng lượng lên tới 98 kg – tức là gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể của chính mình. Bằng một sức mạnh tâm linh và lòng yêu nước cháy bỏng, chị đã vượt qua đoạn đường lầy lội, bom nổ xung quanh, kịp thời tiếp đạn cho trận địa.
Sức mạnh ấy không đến từ cơ bắp, mà nó đến từ ý chí sắt đá "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đôi vai ấy không chỉ gánh hai hòm đạn, mà đang gánh cả niềm tin chiến thắng của một thế hệ, gánh trên vai trọng trách bảo vệ từng tấc đất quê hương. Kỳ tích của chị Tuyển đã góp phần cùng quân và dân Hàm Rồng bắn rơi 47 máy bay Mỹ chỉ trong hai ngày mùng 3 và mùng 4 tháng 4 năm 1965.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt của các nhân chứng lịch sử có thể đã lành theo năm tháng, nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì vẫn vẹn nguyên. Tìm hiểu về câu chuyện của anh hùng Ngô Thị Tuyển và biết bao thế hệ đi trước, thế hệ trẻ chúng em hôm nay không khỏi nghiêng mình thán phục và tự hào. Càng tự hào, chúng em càng ý thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân trong thời bình.
Là một học sinh, em tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, tiếp nối ngọn lửa yêu nước của cha ông để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Những câu chuyện lịch sử có thật như huyền thoại vác đạn bên dòng sông Mã sẽ mãi là hành trang tinh thần vô giá, nhắc nhở chúng em rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ và xương máu của cha ông, và nhiệm vụ của chúng em là phải bảo vệ và trân trọng nó bằng cả trái tim mình.



