Ngô Thị Tuyển – Cô gái vác đạn Trường Sơn, biểu tượng của ý chí và sức mạnh Việt Nam
Nữ thanh niên xung phong nổi tiếng với chiến công một mình vác hai hòm đạn nặng hơn 98 kg trong những năm tháng ác liệt trên tuyến lửa, trở thành biểu tượng về sức mạnh, ý chí và tinh thần "Tất cả vì miền Nam ruột thịt".

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên khắp các tuyến đường Trường Sơn, hàng vạn thanh niên xung phong đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ để giữ cho những con đường huyết mạch luôn thông suốt. Giữa biết bao tấm gương anh dũng ấy, cái tên Ngô Thị Tuyển đã trở thành huyền thoại, là biểu tượng của ý chí phi thường và sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 trong một gia đình nông dân tại xã Triệu Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ của bà lớn lên trong cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh liên tiếp xảy ra. Chứng kiến quê hương nhiều lần bị bom đạn tàn phá, bà sớm nuôi dưỡng khát vọng góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Ngô Thị Tuyển tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Khi ấy bà mới ngoài mười tám tuổi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Thay vì lựa chọn cuộc sống bình yên nơi quê nhà, cô gái trẻ quyết định khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, lên đường đến những nơi gian khổ nhất.
Nhiệm vụ của đơn vị bà là vận chuyển đạn dược, lương thực, san lấp hố bom, mở đường và bảo đảm giao thông trên các tuyến vận tải chiến lược. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá nhằm cắt đứt tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam.
Ban ngày, bom đạn trút xuống dữ dội, đất đá tung mù trời. Ban đêm, những đoàn xe lại nối đuôi nhau vượt qua những cung đường hiểm trở. Các đội thanh niên xung phong tranh thủ từng phút để sửa đường, bắc cầu, chuyển đạn và dẫn đường cho xe qua. Có những ngày họ làm việc liên tục hàng chục giờ, chỉ nghỉ ngơi chốc lát bên mép rừng.
Chính trong hoàn cảnh ấy, Ngô Thị Tuyển đã lập nên chiến công khiến nhiều người khâm phục.
Trong một lần vận chuyển đạn ra tiền tuyến, do yêu cầu chiến đấu khẩn cấp, bà đã tình nguyện một mình vác hai hòm đạn pháo, mỗi hòm nặng gần 50 kg, tổng trọng lượng lên tới khoảng 98 kg, vượt quãng đường dài trong điều kiện địa hình gồ ghề và luôn bị máy bay địch uy hiếp.
Đó là một việc tưởng chừng không thể đối với một cô gái nhỏ bé. Thế nhưng, bằng ý chí "còn người còn đường, còn hàng chi viện cho chiến trường", Ngô Thị Tuyển đã hoàn thành nhiệm vụ, đưa số đạn đến nơi an toàn và đúng thời gian.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chiến công ấy nhanh chóng lan truyền khắp các đơn vị. Đồng đội gọi bà bằng cái tên trìu mến: "Cô gái vác đạn Trường Sơn". Hình ảnh người nữ thanh niên xung phong nhỏ nhắn nhưng mang trên vai gần một tạ đạn đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến.
Không chỉ nổi bật bởi sức khỏe và ý chí, Ngô Thị Tuyển còn là người luôn gương mẫu, sẵn sàng nhận phần việc khó, động viên đồng đội vượt qua gian khổ. Trong những lúc bom rơi dữ dội, bà luôn là người xung phong chạy ra hiện trường trước để san lấp hố bom, bảo đảm tuyến đường được thông suốt.
Đối với bà và những người đồng đội, mỗi chuyến xe vượt qua an toàn đồng nghĩa với việc chiến trường có thêm lương thực, thuốc men và đạn dược. Vì vậy, dù đối mặt với hiểm nguy, họ chưa bao giờ nghĩ đến việc lùi bước.
Những năm tháng trên tuyến lửa Trường Sơn đã để lại trong cuộc đời Ngô Thị Tuyển nhiều ký ức không thể nào quên. Đó là những đêm trắng giữa tiếng bom, là những bữa cơm vội dưới hầm trú ẩn, là những lần tiễn biệt đồng đội mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Chiến tranh đã cướp đi tuổi xuân của biết bao người, nhưng cũng làm sáng lên những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam: lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần đoàn kết.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, Ngô Thị Tuyển được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh và câu chuyện của bà được đưa vào sách báo, triển lãm và các chương trình giáo dục truyền thống, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên.
Sau ngày đất nước thống nhất, Ngô Thị Tuyển trở về với cuộc sống đời thường. Dù không còn khoác trên mình màu áo thanh niên xung phong, bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, gặp gỡ, giao lưu với học sinh, sinh viên để kể lại những năm tháng hào hùng của dân tộc. Với bà, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng, mà là được chứng kiến đất nước hòa bình, thống nhất và ngày càng phát triển.
Ngày 20 tháng 7 năm 2020, Anh hùng Ngô Thị Tuyển từ trần, hưởng thọ 74 tuổi. Sự ra đi của bà để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với đồng đội và nhiều thế hệ người Việt Nam. Tuy nhiên, hình ảnh "Cô gái vác đạn Trường Sơn" sẽ mãi là biểu tượng của ý chí Việt Nam – một người phụ nữ bình dị nhưng đã làm nên điều phi thường bằng lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Hôm nay, khi nhắc đến tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, bên cạnh những đoàn xe, những cung đường và những người lính, chúng ta luôn nhớ đến Ngô Thị Tuyển – người đã dùng chính sức trẻ và nghị lực của mình để góp phần giữ vững mạch máu giao thông của Tổ quốc. Câu chuyện của bà nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không chỉ nằm ở thể lực, mà còn ở ý chí, niềm tin và tình yêu dành cho quê hương, đất nước.
✨ "Có những con người không cầm quân nơi trận tuyến, nhưng bằng đôi vai và ý chí của mình, họ đã góp phần làm nên chiến thắng. Ngô Thị Tuyển – cô gái vác đạn Trường Sơn – là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam, của lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc."


