Ngô Thị Tuyển của Tây Nguyên
"Trong những năm đầu đánh Mỹ, công tác vận chuyển ở Tây Nguyên chủ yếu là gùi. Bộ đội pháo binh nêu khẩu hiệu rèn luyện “chân đồng, vai sắt”, còn lính vận tải thì: “Vai ngàn cân, chân ngàn dặm”. Số cán bộ, chiến sĩ mang được một lượng hàng hóa nặng bằng và hơn 2 lần trọng lượng bản thân thì ở Tây Nguyên không kể sao cho hết. Có một người con gái mảnh dẻ thuộc dân tộc Triêng ở huyện 40, Kon Tum ngay từ hồi Đại hội liên hoan chiến sĩ thi đua B3 lần thứ nhất (2-1967) đã được mọi người trìu mến gọi là “Ngô Thị Tuyển của Tây Nguyên”.
Không hoàn toàn giống Ngô Thị Tuyển ở Hàm Rồng, I Len không đạt được kỷ lục cao nhất ngay từ buổi ban đầu. Hôm đầu tiên I Len chỉ mang được 37kg. Nặng quá, mệt hết thở. Hôm thứ hai tụt xuống 35kg. Nhưng I Len lại nghĩ: Anh em người Kinh chân không quen leo cái dốc, vai không quen giữ gùi nặng mà còn mang được 40kg thì mình phải học tập anh em mới được. Đến giữa năm 1964, I Len được kết nạp vào Đảng và làm tiểu đội trưởng, dẫn 15 chị em đi công tác xa. Hai ngày ăn măng thay cơm, I Len vẫn gùi 42 kg, mang 1 khẩu AK và còn động viên, chỉ huy chị em nữa.
I Len đã nâng dần thành tích lên gùi thường xuyên 65-75 kg. Không đợt cao điểm nào I Len vắng mặt và I Len lập kỷ lục 104 kg trở thành con chim đầu đàn của ngành vận tải Tây Nguyên.
Học tập tinh thần kiên trì rèn luyện của I Len, chị em trong đơn vị đều đạt được thành tích cao. Nhờ liên tục rèn luyện phấn đấu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao của người con gái dân tộc Triêng ấy sau ngày giải phóng quê hương đã trở thành Chủ nhiệm Chính trị của Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Gia Lai - Kon Tum
"



