Ngô Thị Tuyển-Đoá hoa thép trên mảnh đất lửa Hàm Rồng
Nếu dòng sông Mã chảy vào lòng đất Việt bằng những phù sa bền bỉ, thì lịch sử dân tộc lại chảy qua những nhịp cầu bằng máu của những người con ưu tú . Giữa những ngày tháng 10 năm 1965 rực lửa, cầu Hàm Rồng không chi là một mạch máu giao thông, mà còn là biểu tượng của ý chí đanh thép trước sức mạnh tàn bạo từ không quân Mỹ. Chính trên mảnh đất oanh liệt ấy, nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển đã bước vào trang sử như một huyền thoại sống.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 Làng Nam Ngạn, nay thuộc phường Nam Ngạn, thành phố Thanh Hóa,tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Thanh Hóa giàu truyền thống, Ngô Thị Tuyển mang trong mình cái chất phác, cần cù của người con vùng đất học, cùng một sức vóc dẻo dai được luyện qua lao động. Giữa lúc đất nước còn chìm trong khói lửa, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà đã gác lại những ước mơ riêng để tình nguyện gia nhập hàng ngũ thanh niên xung phong, sẵn sàng dấn thân vào nơi mưa bơm lửa đạn.
Những năm tháng ấy, đế quốc Mỹ điên cuồng trút bom hủy diệt miền Bắc nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam ruột thịt .Dưới làn mưa bom bão đạn, Ngô Thị Tuyển cùng đồng đội đã lấy "gan vàng dạ sắt" để đối đầu với sắt thép quân thù . Bà có mặt ở những điểm nóng nhất, đêm ngày bám trụ mặt đường, san lấp hố bom để nối liền mạch máu giao thông. Công việc dẫu nặng nhọc, hiểm nguy cận kề, nhưng chưa bao giờ người ta thấy bà chùn bước,trái lại, tinh thần thép của bà luôn là ngọn lửa sưởi ấm và thúc đẩy ý chí cho cả đơn vị.
Nhắc đến Ngô Thị Tuyển, lich sử vẫn còn vẹn nguyên niềm kinh ngạc về một kỳ tích vác cả Tổ Quốc trên vai.Trong trận chiến sinh tử bảo vệ cầu Hàm Rồng, khi đơn vi đang khát đạn giữa vòng vây lửa, người con gái với cân nặng 42kg nhỏ nhắn ấy đã dùng đôi vai gầy vác một lúc hai hòm đạn nặng tổng cộng 98 ki-lô-gam con số gấp đôi trọng lượng cơ thể mình băng qua lửa đạ n để kip thời tiếp viện. Hình ảnh ấy đã trở thành một huyền thoại, một minh chứng đanh thép rằng: khi lòng yêu nước kết tinh thành ý chí , sức mạnh của con người là không có giới hạn.
Không chỉ sở hữu sức mạnh cơ bắp phi thường, bà còn là linh hồn của đơn vị bởi tinh thần lạc quan và nghi lực kiên cường. Giữa thiếu thốn trăm bề, giữa lạch bạch tiếng bom rơi, nụ cười và lời động viên của bà vẫn vang lên, thắp sáng niềm tin thắng lợi cho đồng đội. Với những cống hiến hy sinh vô bờ bến, bà đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ .
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển vẫn vẹn nguyên giá tri thời đại. Bà chính là nhịp cầu nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại tươi sáng. Đối với thế hệ trẻ, tấm gương của bà không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm. Lòng yêu nước thời bình không cần phải vác hòm đạn băng qua lửa đạn, mà nằm ở ý chí vượt khó trong học tập, lòng khát khao cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.
Ngô Thị Tuyển nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân với đôi vai nhỏ bé vác cả Tổ Quốc cái tên ấy đã tạc vào dáng đứng Việt Nam, mãi là ngọn lửa rực cháy trong tâm hồn các thế hệ mai sau, nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, để giữ vững màu xanh hòa bình trên dải đất hình chữ S thân yêu.



