Ngô Thị Tuyển: Đôi vai gầy gánh cả giang sơn và nỗi đau hóa đá sau làn bom đạn
Ngô Thị Tuyển: Đôi vai gầy gánh cả giang sơn và nỗi đau hóa đá sau làn bom đạn
Lịch sử kháng chiến chống Mỹ đã ghi lại vô vàn kỳ tích, nhưng có những huyền thoại khiến thế giới phải ngả mũ kinh ngạc, không chỉ bởi chiến công mà bởi sức mạnh phi thường được sinh ra từ lòng yêu nước cháy bỏng. Người con gái ấy – Nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển – cô dân quân Nam Ngạn (Thanh Hóa) năm xưa, người từng được mệnh danh là nữ dân quân "khỏe nhất Việt Nam". Đằng sau kỳ tích vác hai hòm đạn nặng hơn gấp đôi cơ thể mình là cả một câu chuyện cuộc đời đầy kiêu hãnh nhưng cũng đan xen những nốt trầm đau thương, lấy đi nước mắt của bao thế hệ.
Huyền thoại 42kg vác 98kg đạn: Khi lòng yêu nước hóa thành sức mạnh phi thường
Mùa xuân năm 1965, mảnh đất Hàm Rồng - Nam Ngạn trở thành "tọa độ lửa", nơi đế quốc Mỹ điên cuồng trút bom đạn hòng cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam ruột thịt. Ngày 4/4/1965, trận chiến đối đầu với không lực Hoa Kỳ nổ ra ác liệt. Khi ấy, cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển mới vừa tròn 19 tuổi, thân hình mảnh mai chỉ nặng vỏn vẹn 42kg.
Giữa lằn ranh sinh tử, khi nghe tiếng gọi tiếp viện đạn cho tàu hải quân dưới sông, chị Tuyển bắt gặp hai hòm đạn đai sắt mắc chặt vào nhau mà anh em bộ đội chưa kịp dùng thuổng bật ra. Sợ chậm một giây là đồng đội đổ máu, sợ trễ một phút là mất trận địa, người con gái ấy chẳng kịp suy nghĩ gì thêm. Chị ghé đôi vai gầy, dồn hết sức bình sinh vác thẳng hai hòm đạn nặng 98kg, chạy băng băng qua bờ đê lộng gió để kịp thời tiếp đạn cho các bệ pháo đang gầm vang.
"Chiến tranh mà, ai vác được bao nhiêu thì vác chứ ai cân đếm làm gì. Tôi chỉ biết phải đưa đạn ra cho bộ đội bắn rơi máy bay Mỹ thôi..." – Bà nhớ lại với nụ cười dung dị.
Chiến công ấy hiển hách đến mức các phóng viên phương Tây thời đó không dám tin. Hai tháng sau, họ lặn lội tìm về, đề nghị chị thực hiện lại thao tác với một bên 50kg khoai và một bên 55kg gạo. Khi đôi vai nhỏ nhắn ấy một lần nữa nhấc bổng khối lượng ấy lên, những phóng viên nước ngoài chỉ biết ngỡ ngàng tung hô. Họ hiểu rằng, thứ đang nâng bước cô gái ấy không phải là cơ bắp thông thường, mà là ý chí sắt đá và khát vọng độc lập cháy bỏng của cả một dân tộc. Tròn 21 tuổi, chị vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nốt trầm sau cuộc chiến: Nỗi đau chôn giấu của người phụ nữ kiên cường
Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ là một bức tranh chỉ có vinh quang. Đằng sau ánh hào quang của người anh hùng là những vết cắt rỉ máu trong cuộc đời riêng của người phụ nữ.
Năm 1966, chị kết hôn cùng người đồng đội Bùi Xuân Thu vào ngày 28 Tết. Niềm hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, ngay sau đám cưới, anh nhận lệnh lên đường sang chiến trường Lào. Cuộc gặp gỡ vội vã kéo dài vỏn vẹn ba ngày nơi đất bạn Xiêng Khoảng là tất cả những gì họ có, để rồi sau đó là 10 năm trời đằng đẵng bặt vô âm tín. Ngày tin tức trở về cũng là ngày trái tim chị tan nát: anh đã anh dũng hy sinh ở đường số 7.
Mười năm sau ngày chồng mất, chị Tuyển đi thêm bước nữa với ông Nguyễn Văn Nụ – một Đại tá quân đội về hưu. Những tưởng hạnh phúc muộn màng sẽ mỉm cười, nhưng những tàn dư khốc liệt của chiến tranh một lần nữa tước đi thiên chức làm mẹ của chị. Người chồng nhiễm chất độc da cam, người con gái vác hòm đạn năm nào giờ đây phải đối diện với nỗi cô đơn không một mụn con bồng bế. Chị lặng lẽ bàn với chồng, xin một người cháu họ về nuôi, gửi gắm chút hơi ấm gia đình vào những năm tháng xế chiều.
Sự sống lành lặn là món quà lớn nhất
Giờ đây, ở cái tuổi xưa nay hiếm, vết hằn của thời gian và những vết thương năm xưa đã làm mái đầu chị bạc trắng. Cuộc sống của vợ chồng vị Đại tá và nữ Anh hùng tuy bình dị nhưng ngập tràn lòng nhân ái. Cầm những đồng lương hưu, bà Tuyển vẫn chắt chiu, san sẻ từng phần học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, gieo mầm hy vọng cho thế hệ mai sau.
Khi nhắc về những thiệt thòi, mất mát của đời mình, người con gái anh hùng của dòng sông Mã năm xưa chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt bao dung soi tỏ cả một nhân cách lớn:
"Chiến tranh ai chả có đau thương, mất mát. Những ai từng trải qua cuộc chiến, từng đối mặt với làn mưa bom bão đạn đều hiểu giá trị của sự sống, rằng được trở về lành lặn, được sống yên bình là một món quà lớn nhất rồi, có gì để đòi hỏi hơn nữa".
Lời nói ấy, tinh thần ấy lay động biết bao trái tim. Ngô Thị Tuyển không chỉ vĩ đại khi vác trên vai hòm đạn 98kg giữa tầm bom bão đạn, bà còn vĩ đại bởi đôi vai ấy đã gánh chịu cả những nỗi đau, những hy sinh thầm lặng của một thời hậu chiến để đổi lấy bình yên cho đất nước hôm nay. Tên bà sẽ mãi là một khúc tráng ca dịu dàng, sống mãi trong lòng đất mẹ Việt Nam.



